Chương 80

Lục Hán Tiêu, gã này đúng là toàn thân tỏa ra khí chất “tấu hài”. Tuổi còn chưa chạm ba mươi mà vừa có tiền, vừa có quyền, lại có hậu thuẫn đằng sau, muốn chơi gì cũng được, mà đúng kiểu chuyên gia bày trò.

Vừa thấy Giản Tịch cúp máy xong, anh ta liền quay qua gọi cho Hạ Nhiên:

“Ê, Nhiên Nhiên, qua đây quẩy đi, hàng 36D cho cậu chọn thoải mái!”

Hạ Nhiên nhạy bén, cảnh giác hỏi:

“Có mấy ai quen mặt ở đó?”

Lục Hán Tiêu bắt đầu thao thao bất tuyệt:

“Tiểu Lệ, Xuân Xuân, A Kiều, Hoa Hồng…”

Hạ Nhiên lạnh nhạt phán đúng một chữ:

“Điên!”

“Yên tâm đi.” Lục Hán Tiêu thu lại giọng cười đùa, nói chắc nịch:

“Con bé nhà tôi không có mặt đâu.”

Hạ Nhiên mắng thẳng:

“Ai hỏi tới cô ấy? Cậu còn chút liêm sỉ nào không hả?”

“Tôi có nhiều em gái lắm, sao cậu biết tôi nói tới đứa nào? Với cả, tôi cần tiền chứ không cần mặt mũi.” Lục Hán Tiêu phá lên cười như điên.

Hạ Nhiên thay đồ, ra khỏi nhà, cưỡi con mô tô mới mua đầy phong thái oai phong lẫm liệt.

“Phỉ Diễm” là một hộp đêm cao cấp mới mở ở phía Nam thành phố, từ thiết kế đến dịch vụ đều thuộc hàng đỉnh. Chủ quán là bạn nối khố của Lục Hán Tiêu, đặc biệt dành riêng phòng lớn nhất cho anh ta. Lục Hán Tiêu cũng trọng nghĩa khí, gọi cả đám bạn tới ủng hộ, náo nhiệt vô cùng.

Vì phải đón Giản Tịch, anh ta còn cẩn thận đặt báo thức, và đặc biệt giữ mình không đυ.ng một giọt rượu nào trước khi đi đón cô.

Bốn rưỡi, Lục Hán Tiêu lén chuồn khỏi bàn tiệc. Hạ Nhiên hỏi người bên cạnh:

“Thằng họ Lục đâu rồi?”

“Đi đón em gái nó rồi.”

Hạ Nhiên nghe vậy thì trong lòng chợt nặng trĩu, có cảm giác gã này lại sắp giở trò.



Đúng sáu giờ, không lệch một giây.

“Đi cẩn thận nhé, có bậc thềm đấy.”

Giọng Lục Hán Tiêu vang lên ngày càng rõ ràng sau khi cửa phòng được đẩy ra.

Anh ta dìu Giản Tịch bước vào phòng.

Hạ Nhiên vừa nhìn thấy người, cả người anh như bốc cháy.

Giản Tịch cũng chết lặng tại chỗ, rồi quay đầu lại, ánh mắt như muốn gϊếŧ người lườm thẳng vào Lục Hán Tiêu.

“Tiểu Tịch à, tìm chỗ ngồi đi, có gì gọi anh. Ê, bên kia uống rượu mà dám không rủ tôi à?”

Nói xong, anh ta chuồn lẹ hơn ai hết.

Trong lòng Hạ Nhiên đã chửi thằng bạn họ Lục kia không biết bao nhiêu lần, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên ngồi lại sofa, tỏ vẻ không thấy gì hết.

Chiếc sofa dài uốn theo góc phòng, rèm cửa dày đến mức dù đang giữa ban ngày, căn phòng vẫn như đắm chìm trong ánh sáng mờ ảo của đêm muộn.

Giản Tịch đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Lục Hán Tiêu lúc này có vẻ hơi có lương tâm, lại vòng về phía cô, nhưng còn chưa kịp nói gì thì đã bị cô quát thẳng mặt:

“Anh có thôi lải nhải được không? Bảo em tới ăn cơm, cơm đâu?”

“…” Thôi xong rồi. Lục Hán Tiêu biết lần này cô thật sự tức giận rồi. Anh ta vội vàng đặt ly rượu xuống, hô hào với đám bạn:

“Ăn cơm ăn cơm! Ăn xong rồi muốn quẩy gì thì quẩy!”