Chương 79

Lão Diêu nghe thế càng hứng chí:

“Trừ việc đã từng lấy chồng, thì đúng kiểu vợ hiền dâu đảm mà. Vừa đẹp vừa giỏi, trong tay lại có tiền nữa.”

“Cái đó gọi là đẹp á? Chắc tại cậu chưa gặp người nào thực sự xinh.” Hạ Nhiên khinh thường.

“Nhưng người đẹp thì đâu thèm để ý tụi em.” Lão Diêu liếc mắt gian xảo. “Dĩ nhiên rồi, anh Nhiên dày dạn phong trần, phụ nữ kiểu nào mà chưa từng thấy qua.”

Hạ Nhiên nghĩ bụng: “Nói thừa! Cả thế giới này người con gái tốt nhất, ba tiếng trước còn bị tao chặn nick đấy thôi. Ông đây siêu đỉnh!”

Vừa tự khen xong, một nỗi hụt hẫng sâu hoắm liền trào dâng. Anh có thể dành thời gian để chờ đợi người con gái mình yêu, nhưng tuyệt đối không chấp nhận kiểu người đứng núi này trông núi nọ, muốn dỗ dành cả hai bên.

Hạ Nhiên cố đè nén cơn giận sôi sục trong l*иg ngực. Người ta hay bảo bác sĩ thì phải có tâm, còn trái tim của anh thì đã sắp bị Giản Tịch moi mất rồi.

Thật mẹ nó… chó má.



Tuần này lạnh đến mức lập kỷ lục mới, trời mưa tầm tã suốt ngày đêm, gió buốt như dao cứa, khiến số thai phụ bị cảm đến khám tăng vọt gấp rưỡi.

Mấy y tá thực tập đều nhận thấy bác sĩ Giản tuần này lạnh lùng đến lạ. Sự dịu dàng, nhẹ nhàng thường ngày chẳng thấy đâu, ngoài việc khám chữa bệnh ra thì nói thêm một câu cũng là chuyện khó.

“Kết quả nghiệm đường huyết vượt chuẩn, cô cần kiểm soát cân nặng rồi đấy. Ăn uống điều độ, đừng nghĩ cứ ăn nhiều là bổ.”

Vừa nói, Giản Tịch vừa viết bệnh án.

“Thừa dinh dưỡng thì chỉ có mình cô béo thôi.”

Người nhà của thai phụ liên tục gật đầu:

“Vậy bác sĩ ơi, phiền cô kê cho ít canxi bổ sung.”

“Cô đâu có thiếu canxi, đừng bổ bậy.” Giản Tịch xác nhận lại kết quả xét nghiệm máu.

“Ăn nhiều rau quả, đi bộ nhẹ nhàng mỗi ngày, thai nhi phát triển đúng với tuần tuổi rồi.”

Giao lại sổ khám, cô nói với y tá:

“Gọi người tiếp theo.”

Lúc này, điện thoại trong túi blouse trắng rung lên. Cô lấy ra xem, là Lục Hán Tiêu.

“Khoan đã, đừng gọi vội.” Cô ra hiệu cho y tá, rồi nghe máy:

“Có chuyện gì không?”

Lục Hán Tiêu cười hì hì:

“Không có chuyện thì không được gọi cho em à?”

“Em đang bận chết đi được.” Giản Tịch nói: “Không có gì thì em cúp đây.”

“Đừng mà đừng mà.” Lục Hán Tiêu liền hỏi:

“Em không trực đêm đúng không? Tối tan làm ghé qua anh ăn cơm, cho em cơ hội chặt chém anh một bữa.”

Giản Tịch khẽ dùng mũi chân đẩy nhẹ ghế xoay ra sau, vừa xoa gáy vừa đáp:

“Được thôi, nhưng anh phải tới đón em, hôm nay em không lái xe.”

“Xe đâu? Mang đi bảo dưỡng rồi à?”

“Ừ, đúng rồi.”

“Thế được, năm rưỡi anh qua đón.”

Cúp máy xong, ánh mắt Giản Tịch khẽ trầm xuống. Thật ra cô không nói thật. Xe không phải đi bảo dưỡng, mà là cô cố ý không lái.

Vì trong tiềm thức, vẫn còn vương vấn một chữ "nếu". Nếu như một ngày nào đó Hạ Nhiên cưỡi chiếc mô tô hào nhoáng kia xuất hiện trước mặt cô, thì ít ra, vẫn còn lý do để nhờ anh đưa về.