Chương 78

Lục Bình Nam bước lại gần, hai tay đặt lên vai Giản Tịch:

“Sao lại là thằng đấy nữa vậy? Đi đâu cũng thấy nó, một người mà khiến người ta ghét đến mức này cũng thật hiếm có.”

Giản Tịch chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.

Lục Bình Nam lập tức im bặt. Ánh mắt của cô rất lạnh, trong đó còn lẩn khuất một nỗi buồn không sao che giấu nổi.

“Đi ăn chút gì đi.” Lục Bình Nam gượng cười, cố tỏ ra nhẹ nhàng.

Giản Tịch tránh bàn tay anh vừa đưa tới:

“Không cần đâu.”

“Vậy để anh đưa em về nhé.” Lục Bình Nam vẫn bám riết lấy cô. “Không muốn ăn cơm sao? Vậy ăn đồ Tây, hay món Thái cũng được mà?”

“Tôi chẳng muốn ăn gì hết!” Giản Tịch bỗng lớn tiếng.

Lục Bình Nam sững lại.

“Tôi không cần anh đưa về, cũng không muốn đi ăn với anh. Vừa rồi hành động của anh thật thiếu lễ độ, anh hiểu chưa?” Giản Tịch trút hết mọi cảm xúc trong lòng. “Anh đi đi, hôm nay tôi đã mệt mỏi lắm rồi.”

Giản Tịch bước ra khỏi bệnh viện. Trời lạnh, gió buốt, cuối cùng cũng khiến cô bình tĩnh phần nào. Cô chợt nghĩ, nếu Hạ Nhiên quay trở lại, liệu mình còn đủ dũng khí để nói câu “Chúng ta hãy ở bên nhau” hay không?

Chỉ tưởng tượng sơ qua thôi, Giản Tịch đã cảm thấy mình không thể nói nổi nữa rồi.

Dũng khí của người phụ nữ mỏng manh như lớp băng dưới chân. Nếu để vuột mất khoảnh khắc bốc đồng hiếm hoi ấy, thì sự do dự, cẩn trọng vốn có sẽ lại đưa họ trở về điểm xuất phát của bế tắc.

Giản Tịch đi tàu điện ngầm, lúc chờ xe, cô mở WeChat của Hạ Nhiên ra. Cuộc trò chuyện vẫn dừng lại ở cái đêm trên phố Nhai Đề. Ngón tay cô lướt tới lui vài lần trên khung chat. Chủ động liên lạc thì thiếu chút can đảm, mà không liên lạc lại thấy không cam lòng.

Trạng thái tiến thoái lưỡng nan này giống như bị nhét vào một chiếc chảo, bị dầu nóng chiên rán tới rã rời.

Giản Tịch tay run lên, nghiến răng quyết một phen, gửi đi một tin nhắn:

[Hạ Nhiên.]

Thế nhưng hệ thống lại hiện lên thông báo:

[Xin lỗi, người dùng chưa thêm bạn làm bạn bè. Vui lòng gửi yêu cầu kết bạn.]

Hạ Nhiên... đã chặn cô rồi sao?!

Đầu óc Giản Tịch trống rỗng, chút kiêu hãnh còn sót lại trong lòng như căn phòng kính mỏng manh, chỉ một cái chạm nhẹ của Hạ Nhiên, đã “rắc rắc rắc” vỡ tan thành bụi.



Phố Nhai Đề

Hạ Nhiên tới chỗ Lão Diêu tính tiền nong, lấy phần chia hoa hồng của tháng trước từ vụ đòi nợ, cộng lại cũng được hơn một vạn.

Lão Diêu níu anh ở lại ăn đêm:

“Phía Đông phố mới mở một quán nướng, bà chủ xinh lắm, anh Nhiên đến thử thử không?”

Hạ Nhiên đếm tiền xong, nhét vào túi quần, cười nhạt:

“Thử đồ nướng hay thử bà chủ?”

Lão Diêu bật cười ha hả:

“Bà chủ là người anh quen đấy, từng là con dâu nhà họ Lý. Chồng chết mấy năm rồi, cô ấy không ít lần nói ngoài kia rằng kiểu đàn ông như anh mới là gu của cô ấy đó.”

Hạ Nhiên khẽ hừ một tiếng, không đáp.

“Dù là đồ nướng hay bà chủ, chỉ cần anh muốn, một công đôi việc, chuyện nhỏ thôi.”

Hạ Nhiên bước chậm lại, liếc Lão Diêu một cái:

“Có gì đáng để thử chứ, có cưới về làm vợ đâu mà ham.”