Chương 77

Hôm sau, đến lượt chuyển ca về phòng khám, Giản Tịch cả ngày đều tươi rói như ánh nắng mùa xuân.

Một cô y tá thực tập thấy cô tranh thủ rảnh rỗi thì liền ghé sát hỏi nhỏ:

“Bác sĩ Giản, em thấy hôm nay chị vui vẻ lắm nha.”

“Thế à?” Giản Tịch vừa cười vừa viết bệnh án: “Bị em phát hiện rồi.”

Cô đặt bút xuống, ngoắc tay gọi cô y tá lại gần: “Muốn biết tại sao không? Lại đây.”

Cô y tá nhỏ tưởng thật, hí hửng ghé sát đầu vào.

Giản Tịch ghé vào tai cô thì thầm như thể sắp bật mí một bí mật lớn:

“Hôm qua chị trúng số đấy.”

“Trúng giải lớn hả?” Cô y tá trợn tròn mắt.

“Suỵt!” Giản Tịch đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, ra chiều thần bí:

“Nhỏ tiếng thôi, tiền nhiều lắm đấy.”

“Bao nhiêu vậy?” Cô y tá đoán:

“Năm triệu?”

Giản Tịch lắc đầu.

“Năm trăm ngàn?”

Vẫn sai. Cô y tá chần chừ rồi hỏi:

“Năm chục ngàn?”

Giản Tịch cười tươi như đóa hướng dương nở rộ, rạng rỡ đáp:

“Giải sáu đó.”

Giải sáu thì được bao nhiêu?

“Năm ngàn hả?”

“Năm đồng nha.”

“…”

Cả ngày hôm đó, tâm trạng của Giản Tịch cứ như được lắp cánh quạt, quay tít tắp mà chẳng thấy mệt. Dù lúc tan ca lại có thêm vài bệnh nhân đến khám, cô cũng không thấy phiền chút nào. Bởi vì nửa tiếng trước giờ tan ca, Hạ Nhiên đã gửi tin nhắn WeChat. Anh đến rồi, đang đợi dưới lầu, bao lâu cũng sẽ đợi.

Thì ra cảm giác được ai đó chờ đợi lại khiến lòng người bình yên đến thế.

Đúng 6 giờ rưỡi, tiễn xong sản phụ cuối cùng, Giản Tịch thay đồ chuẩn bị tan ca.

Các bác sĩ khác trong phòng khám hầu hết đã về hết, chỉ còn lại cô lao công đang quét dọn qua lại ngoài hành lang.

Giản Tịch khoác áo dạ xanh nhạt, đưa tay vén mái tóc ra khỏi cổ áo, mùi hương dịu dàng vương trong không khí, tâm trạng phơi phới. Cô vừa xoay người định lấy túi thì bất ngờ bị ai đó ôm chặt từ phía sau.

Giản Tịch hoảng hốt hét lên:

“Á!”

“Tiểu Tịch, là anh.”

Lục Bình Nam.

Hắn ôm cô rất chặt:

“Thích bất ngờ này không? Anh đã đặt bàn ở Quốc Tân, đi thôi, cùng ăn tối nhé.”

Giản Tịch cuống quýt đẩy anh ta ra. Nhưng vừa mới đưa tay đặt lên vai anh ta thì cô bỗng nhìn thấy người đang đứng ở cửa.

Ánh mắt đen thẳm kia, trân trối nhìn hai người đang dính sát vào nhau. Trong khoảnh khắc trống rỗng ngắn ngủi, sự thất vọng trào dâng như lớp sương lạnh phủ kín đôi mắt.

Giản Tịch theo phản xạ muốn giải thích, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy giọng Hạ Nhiên bật cười lạnh lùng:

“Cô cứ tiếp tục đi.”

Anh quay người bỏ đi. Giản Tịch như bừng tỉnh, bật thốt gọi:

“Hạ Nhiên!”

“Rầm!”

Một tiếng vang nặng nề. Hạ Nhiên đấm mạnh vào cánh cửa, giọng nói băng giá như sương tuyết:

“Bác sĩ Giản, thời gian qua tôi đã làm phiền cô rồi. Về sau sẽ không quấy rầy nữa.”

Nói xong, anh quay lưng bỏ đi, không hề ngoảnh lại.

Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng buốt giá.

Giản Tịch ngây người nhìn cánh cửa đóng chặt kia. Cô đã quên mất chưa kịp nói với anh rằng:

“Biết anh sẽ đến đón, nên em cố ý không lái xe. Trời tháng Mười Hai rét căm căm, em cũng chẳng sợ lạnh, chỉ muốn được ngồi sau chiếc mô tô mới của anh, cùng anh đi dạo một vòng.”

“Nhân tiện cũng muốn nói với anh, Hạ Nhiên… Chúng ta hãy ở bên nhau đi.”