Bữa tối đó trôi qua trong im lặng. Lục Hán Tiêu vốn là người nói nhiều, cả buổi chỉ có anh ta độc thoại, lảm nhảm không ngừng như đang biểu diễn tấu hài một người.
Ăn xong, Hạ Nhiên gọi phục vụ gói thêm một phần mang về.
“Trời đất, cậu chưa no hả?” Lục Hán Tiêu đưa thẻ tính tiền.
“Tính để dành làm bữa khuya đấy à? Đừng hòng chặt chém tôi nhé, cả ngày tôi lo cho nước lo cho dân, kiếm tiền đâu có dễ!”
“Thần kinh!” Hạ Nhiên liếc anh ta một cái khinh bỉ.
Vài phút sau, anh xách túi đồ ăn, không cho Lục Hán Tiêu tiễn, quay lưng bỏ đi, để lại bóng lưng gọn lỏn:
“Đi đây.”
…
Sau cú điện thoại đó, Giản Tịch không dậy ngay mà ngủ thêm một giấc nữa. Mãi đến hơn một tiếng sau, cô mới lười nhác bò dậy đi tắm. Thay đồ xong, chuẩn bị xuống lầu tìm gì đó ăn, vừa mở cửa thì cô khựng lại.
Dưới đất có một túi ni lông, ba chiếc hộp cơm dùng một lần được xếp ngay ngắn.
Cô ngồi xuống sờ thử, vẫn còn nóng.
Cảm xúc hỗn loạn bất ngờ tràn lên ngực, vừa luống cuống, vừa tủi thân, xen lẫn một chút hối hận rất rõ ràng.
Cô rút điện thoại ra, có tin nhắn mới trên WeChat:
[Đừng ăn mì gói nữa.]
Chỉ một câu thôi, như chiếc chìa khóa khớp hoàn hảo với ổ khóa trái tim, nhẹ nhàng mở tung cánh cửa cô vẫn cố chặn lại.
Giản Tịch gõ trong khung trò chuyện rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ. Dù viết thế nào cũng cảm thấy không ổn.
Đang do dự thì điện thoại “rè rè” rung lên. Cô giật mình suýt đánh rơi điện thoại.
Là Hạ Nhiên gọi đến.
Giản Tịch mím môi, tự nhủ phải giữ thái độ đúng mực, giọng nói phải lạnh lùng, cô hít một hơi sâu rồi nhấn nút nghe:
“A lô.”
Đầu dây bên kia không nói gì, chỉ có tiếng điện loẹt xoẹt nhè nhẹ và tiếng thở của hai người vọng qua tai nghe.
Ngay giây sau, vẻ lạnh lùng cô cố dựng sụp đổ hoàn toàn. Không hiểu sao, mắt Giản Tịch bất giác đỏ hoe.
Ban đầu còn cố kìm, nhưng chỉ vài giây sau, cổ họng đã nghẹn lại, bật ra tiếng nấc.
Giọng Hạ Nhiên trầm thấp vang lên:
“Nghe lời… đừng khóc.”
Nước mắt vốn dĩ luôn “bắt nạt kẻ mềm yếu, sợ kẻ cứng rắn”, giờ lại có thêm lý do để buông thả. Giản Tịch không kiềm nén nữa, khóc òa như một đứa trẻ bị tủi thân đến tận cùng.
“Giản Tịch…”
“Ai bảo anh chiều nay quát tôi hả? Tôi trực cả đêm không được ngủ, suốt một đêm đỡ sinh ba ca liền, vừa tan ca đã chạy đi xem có giúp gì được cho anh, mà anh đối xử với tôi kiểu đó… thì khác gì Lục Bình Nam?”
Cô tuôn ra một tràng ấm ức, nghẹn ngào đến mức vừa khóc vừa nấc.
Hạ Nhiên hiểu rõ. Một người phụ nữ từng vấp ngã vì một người đàn ông suốt mười năm trời, dù giờ ngoài mặt có vẻ bình thản, nhưng vết thương cũ vẫn không dễ gì xóa nhòa.
Bộ dạng dữ tợn của anh đã khiến cô sợ hãi.
Hạ Nhiên nuốt một ngụm nghẹn trong cổ, giọng khàn đặc khi cất tiếng:
“Giản Tịch…” Anh chậm rãi nói từng chữ:
“Anh sẽ không phải là Lục Bình Nam thứ hai.”
Cô khóc đến đau cả dạ dày, nghe đến câu đó càng muốn chết quách cho rồi, thế là vội vàng dập máy, xách túi đồ ăn bước nhanh vào nhà, vừa đi vừa sụt sùi.
…
Mười phút sau, cảm xúc của Giản Tịch cuối cùng cũng ổn định lại. Cô rửa mặt, ngồi xuống bàn ăn mở hộp đồ ăn ra. Há cảo tôm trong suốt và một bát cháo vẫn còn ấm.
Điện thoại lại vang lên tiếng thông báo. Hạ Nhiên gửi đến một sticker chú heo cúi đầu xin lỗi, kèm theo một dòng tin nhắn:
[Đừng ăn mì gói nữa.]
Chỉ vài chữ đơn giản như thế, lại như chìa khóa mở tung chiếc cửa lòng cô đang khóa chặt. Giản Tịch nhìn đi nhìn lại tin nhắn đó hai lượt, cuối cùng cũng bật cười trong nước mắt.
…