“Em đến thăm anh một chút.” Giản Tịch cầm bó hoa đặt lên tủ đầu giường thấp.
“Thế nào rồi? Bác sĩ nói sao?”
“Gãy hai xương sườn, chân cũng bị trật.” Lục Bình Nam cười hề hề.
“Em tới thăm anh, anh vui lắm.”
Sắc mặt Giản Tịch không có gì thay đổi, ánh mắt nhàn nhạt, khóe môi vẫn cong cong:
“Gãy xương à? Vậy là cũng nặng đấy.” Cô hỏi tiếp:
“Ai đánh anh vậy?”
“Là thằng Hạ Nhiên đó.” Đợi mãi mới được hỏi đến, Lục Bình Nam lập tức đáp ngay:
“Chính là cái thằng cứ bám lấy em đấy.”
Giản Tịch giả vờ nhớ lại, kéo dài giọng:
“À, là anh ta à…”
“Đúng! Chính thằng đó!” Lục Bình Nam tức điên:
“Loại cặn bã xã hội! Bớt đi những kẻ như nó, xã hội sẽ yên bình biết bao!”
Giản Tịch im lặng nghe hắn càm ràm, không nói một lời.
Bầu không khí dần trở nên gượng gạo. Lục Bình Nam vội vàng ngậm miệng lại.
Giản Tịch khẽ cười:
“Vậy anh cứ yên tâm mà dưỡng thương. Có gì cần giúp thì cứ nói, em sẽ cố gắng.”
Thấy cô định đứng dậy rời đi, Lục Bình Nam vội vàng lên tiếng:
“Tịch Tịch, ở lại ăn trưa với anh nhé?”
“Cảm ơn, không cần đâu.” Giản Tịch đứng lên.
“Vậy đợi anh xuất viện rồi mời em ăn một bữa.”
Giản Tịch không đáp lại cũng chẳng từ chối, Lục Bình Nam cũng không biết là cô có nghe thấy hay không.
Rời khỏi bệnh viện, Giản Tịch quay thẳng về căn hộ của mình. Chưa kịp tắm rửa, cô đã nằm úp sấp lên giường, toàn thân mệt rũ, đầu óc rối bời. Nhắm mắt lại là gương mặt kiêu căng ngang ngược của Hạ Nhiên, mở mắt ra thì càng tệ hơn, những ký ức cũ cứ thế cuộn trào từng khung một.
Cảnh anh ra tay giúp đỡ cô ở quán bar.
Cuộc nói chuyện căng thẳng ở cổng khu nhà.
Lời tỏ tình ầm ĩ, không đầu không đuôi trong xe.
Và cả đêm ấy, trên đoạn đường Nhai Đề, khi bị anh giữ chặt trong vòng tay, câu nói: “Ông đây yêu em.”
Giản Tịch nhắm mắt lại, vô thức siết chặt tấm chăn nhung.
Cái tên đàn ông này… thật sự quá phiền phức.
…
Cô bị đánh thức bởi tiếng điện thoại. Giản Tịch lồm cồm với tay lấy máy, mắt còn lờ mờ nhìn màn hình, là Lục Hán Tiêu gọi đến.
“A lô?” Cô bắt máy.
Nghe ra giọng cô lạ lạ, Lục Hán Tiêu hỏi:
“Ngủ à?”
“Ừ.”
“Chỉ gọi báo em một tiếng, cậu ấy được thả rồi.” Giọng Lục Hán Tiêu ngắn gọn, súc tích. Chỉ một câu, Giản Tịch lập tức hiểu, cơn buồn ngủ cũng vơi đi phân nửa.
Cô im lặng hồi lâu, Lục Hán Tiêu lại lên tiếng:
“Giờ tám giờ rồi đấy, đừng ngủ nữa. Ra ngoài đi, cùng ăn tối một bữa.”
Ngón tay Giản Tịch nắm lại rồi buông ra, cuối cùng đáp:
“Không ăn đâu, ở nhà còn mì gói.”
Cúp máy, Lục Hán Tiêu quay sang lắc lắc điện thoại trước mặt Hạ Nhiên:
“Em ấy không muốn gặp cậu.”
Hạ Nhiên ngậm thuốc, rít một hơi thật sâu.
“Tôi hiểu Tịch Tịch mà, lần này em ấy thật sự giận rồi.” Lục Hán Tiêu nói: “Mà tôi cũng thắc mắc đấy, thích người ta thì cứ theo đuổi đàng hoàng, rảnh quá đi gây sự với tình địch làm gì? Cậu đừng trách em ấy, dù sao thì cũng là mối tình trong mộng bao năm của em ấy mà.”
Hạ Nhiên cười lạnh một tiếng.
“Đừng không phục.” Lục Hán Tiêu cũng châm thuốc, hạ kính xe xuống để tản mùi:
“Bài đẹp trong tay mà cậu chơi nát bét.”
“Giảng đạo lý giỏi thế, sao không đổi nghề đi làm giáo viên?” Mắt Hạ Nhiên ánh lên tia lửa giận,
“Lái xe đi, đi ăn.”