Lục Bình Nam vốn là một tay thương nhân lắt léo lăn lộn mấy năm, loại thủ đoạn nào cũng có. Tối qua bị đánh, hắn không đi bệnh viện mà chạy thẳng đến phòng bảo vệ xin trích xuất camera, rồi đi báo công an.
Vừa mới về đến nhà, Hạ Nhiên đã bị tạm giữ. Bà ngoại anh vì quá sốc suýt nữa phải nhập viện.
Giản Tịch lái xe như bay đến đồn công an. Lục Hán Tiêu đã nhờ người quen, nên hai người được phép gặp Hạ Nhiên một lát. Giản Tịch bảo Lục Hán Tiêu vào trước, còn mình đứng ngoài gọi điện cho Lục Bình Nam.
Lục Bình Nam lấp liếʍ, còn đem chuyện Hạ Nhiên đánh hắn ra thêu dệt thêm mắm thêm muối.
Càng nghe, Giản Tịch càng thấy lạnh người. Đến khi cúp máy, cô cảm thấy mình như quả bóng bị xì hơi, toàn thân tràn ngập cảm giác tủi thân và thất vọng.
Khi cô bước vào phòng, Hạ Nhiên và Lục Hán Tiêu đang ngồi đối diện nhau. Ánh mắt Hạ Nhiên liếc qua cô, dửng dưng, bất cần, nhẹ bẫng như không.
Cơn giận mà cô cố dằn suốt nãy giờ bỗng chốc bốc lên tận đỉnh đầu. Giản Tịch bước tới, nén giận hỏi:
“Anh rảnh quá không có việc gì làm à? Tự nhiên đi đánh Lục Bình Nam làm gì?”
Vừa nghe thấy cái tên đó, lửa giận trong Hạ Nhiên cũng bùng lên:
“Nhìn hắn ngứa mắt.”
Giản Tịch chống hai tay lên bàn, người nghiêng về phía trước:
“Anh có bị bệnh không? Ngứa mắt là đánh? Anh ngoài đánh nhau ra còn biết làm gì nữa không?!”
Hạ Nhiên cười khẩy:
“Không biết đấy.”
“Vào đây bị giam, anh thấy sướиɠ lắm hả?!”
“Rất sướиɠ.” Anh trả lời mà mặt không hề đổi sắc.
Giản Tịch cào chặt ngón tay vào mép bàn, ánh mắt lạnh đến mức như muốn kết băng.
Hạ Nhiên trong lòng cũng không yên. Anh nhớ lại đêm qua mình chạy xe mô tô một mạch đến tìm cô, chỉ vì muốn dành cho cô một bất ngờ. Vậy mà cảnh tượng anh nhìn thấy lại là cô đi bên cạnh Lục Bình Nam, còn cười tươi như hoa.
Ánh mắt anh nhìn cô lạnh tanh, không chút cảm xúc.
Giản Tịch nghiêng mặt đi, hốc mắt bỗng chốc cay xè, hai giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay.
Lục Hán Tiêu, nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng không nhịn nổi, quát Hạ Nhiên:
“Cậu không thể nói chuyện cho đàng hoàng được à?”
“Liên quan cái đéo gì đến cậu?” Hạ Nhiên nổi giận trút hết lên người anh.
Giản Tịch vội lau nước mắt, kiên quyết không để bản thân yếu đuối thêm nữa.
Không sao cả! Không cần anh! Ai mà còn thèm anh nữa!
Cô quay người định bước đi thì giọng nói đầy gai góc của Hạ Nhiên vang lên phía sau:
“Giản Tịch.”
Cô không trả lời, nhưng bước chân vẫn dừng lại.
Chỉ nghe anh nói tiếp, giọng trầm thấp nhưng từng chữ như đâm vào tim cô:
“Anh hối hận rồi, hối hận vì tối qua không đánh chết thằng họ Lục đó.”
Giản Tịch đứng khựng lại như bị dao đâm vào tim, toàn thân lập tức đầy gai chỉ vì hai chữ “hối hận”.
Cô quay đầu lại, ánh mắt sáng rực, lạnh lùng nói:
“Để tôi nói cho anh biết. Cho dù anh có đánh chết Lục Bình Nam thì tôi cũng không thích anh đâu. Tôi và anh ấy quen nhau mười năm, còn anh là gì? Anh chẳng là gì cả.”
Nói xong, cô quay đi, bước đi dứt khoát, không ngoái đầu lại.