“A lô, mẹ à, con về rồi.” Vừa nghe điện thoại, anh vừa bước vào khu chung cư.
“Yên tâm đi, cô ấy thích con nhiều năm như vậy, chắc chắn sẽ đồng ý.”
Mẹ Lục nói:
“Con phải tranh thủ đấy, bố người ta là thị trưởng, mà nếu tán được Giản Tịch thì nhà ta đổi đời rồi!”
“Không thành vấn đề.” Lục Bình Nam đầy tự tin.
“Cô ấy cũng khéo giấu thật, quen biết lâu thế mà chưa bao giờ nhắc đến gia đình. Con còn tưởng cô ấy chỉ là con nhà bình thường.”
Mẹ anh ta cười đắc ý:
“Vẫn là mẹ giỏi, nhờ dì họ của con làm tạp vụ trong trụ sở công an, tình cờ nghe thấy cấp trên gọi điện bảo thả người, còn nhắc đến tên Giản Tịch. May mà bà ấy để ý rồi kể lại cho mẹ đấy.”
Sau đó họ tra một chút là biết thân thế của Giản Tịch ngay.
Cúp máy, Lục Bình Nam vừa huýt sáo vừa đi qua con đường nhỏ, vẻ mặt vẫn đắc thắng chưa tan.
Bỗng cổ anh ta đau nhói, bị ai đó kéo giật lại phía sau!
“Á á!” Lục Bình Nam hoảng hồn hét lên, nhưng miệng lập tức bị bàn tay to bịt kín, một giọng nói trầm đe dọa sát bên tai:
“Muốn chết à?”
Anh ta bị kéo mạnh vào một góc khuất, loạng choạng ngã xuống đất, hoảng hồn nhìn người kia:
“Là... là anh!”
Hạ Nhiên ngậm điếu thuốc, ánh mắt sắc lạnh như dao, tiến tới tóm cổ áo anh ta nhấc lên:
“Thằng mặt trắng, bớt chọc cô ấy!”
Lục Bình Nam vừa nghe là hiểu ngay, thả lỏng người ra, khinh khỉnh nói:
“À, Giản Tịch à. Anh tin không, giờ mà tôi bảo cô ấy lên giường, chắc chắn cô ấy sẽ ngoan ngoãn cởi sạch đợi tôi đến ‘dạy dỗ’.”
BỐP!
Hạ Nhiên nện cho hắn một cú thẳng mặt!
Lục Bình Nam đau đến trào nước mắt:
“Dựa vào anh mà cũng dám thích cô ấy à? Nghèo rớt mồng tơi như anh mà đòi yêu?”
Hạ Nhiên không thèm nghe hắn rêи ɾỉ, tiếp tục tung nắm đấm và đá tới tấp:
“Mày còn là đàn ông không hả?!”
Lục Bình Nam chẳng khác gì bao cát, không đánh lại nổi, gào lên thảm thiết:
“Đồ thần kinh! Mày không tranh được với tao đâu… Á, đau quá! Cứu tôi với! Cứu mạng!!”
Tiếng động quá lớn, khiến bảo vệ khu nhà chạy đến, vừa rọi đèn pin vừa hét:
“Ai đó? Ai ở đó?”
Hạ Nhiên cau mày, trước khi rút còn không quên đá thêm một cú:
“Nghe cho kỹ, mày mà dám động đến cô ấy, tao gϊếŧ mày!”
Nói xong, anh ta lao nhanh vào bụi cây, biến mất trong bóng đêm.
Giản Tịch phải trực ca đêm ở khoa sản vào ngày hôm sau. Không hiểu sao, đêm ấy lại đúng là "xui tận mạng", sản phụ liên tục gặp vấn đề. Cô vừa định chợp mắt một chút thì y tá lại vội vàng gõ cửa: người này xuất huyết, người kia tim thai bất thường.
Đến tám giờ sáng, lúc bàn giao ca trực, cô mới từ phòng phẫu thuật bước ra. Tình trạng mệt mỏi đến mức chỉ cần đứng thôi cũng có thể ngủ gục. Đã rất lâu rồi cô mới lại kiệt sức đến vậy.
Rửa mặt qua loa, cô đang định thay đồ về thì nhận được cuộc gọi gấp gáp từ Lục Hán Tiêu.
“Tiểu Tịch, em đang ở đâu?”
Giọng anh lớn đến mức Giản Tịch phải đưa điện thoại ra xa một chút, mệt mỏi đáp:
“Mệt chết mất, bận nguyên một đêm không ngơi tay, em còn đang ở bệnh viện.”
“Em quen Lục Bình Nam đúng không?” Lục Hán Tiêu hỏi.
“Quen chứ.” Giản Tịch ngạc nhiên. “Sao vậy?”
Lục Hán Tiêu ngập ngừng một chút rồi nói:
“Hắn ta định kiện Hạ Nhiên.”