Chương 71

Giản Tịch ngẩn ra, bật cười:

“Thế là em tự chuốc khổ vào thân rồi còn gì.”

“Thế nào, đưa không?” Lục Bình Nam nhún vai, đùa:

“Anh chẳng mang theo đồng nào đâu đấy.”

“Đưa chứ.” Giản Tịch lắc lắc chìa khóa xe. “Đi thôi.”

Nói là đưa anh về, nhưng vừa lên xe là Lục Bình Nam cầm lái. Tối nay anh nói nhiều lạ thường, toàn kể chuyện thời đại học.

“Thời sinh viên đúng là đẹp nhất. Tràn đầy sức sống, cái gì cũng nhiệt huyết.”

Giản Tịch thỉnh thoảng phụ họa:

“Ừm, lúc đó thời gian dư dả, đâu như đi làm rồi.”

“Lúc đó anh ngông cuồng, chẳng hiểu chuyện, không biết trân trọng người bên cạnh.”

Lục Bình Nam hạ giọng, chậm rãi nói:

“Tịch Tịch, anh thật sự đã có lỗi với em. Bây giờ anh mới nhận ra em là một người con gái tốt đến nhường nào. Em có thể…”

Đúng lúc đèn đỏ, xe dừng lại, Lục Bình Nam quay sang, ánh mắt sâu thẳm và đầy chân tình:

“Cho anh một cơ hội, anh sẽ bù đắp tất cả những gì nợ em.”

Giản Tịch hơi sững người, nhất thời không biết nói gì. Một lúc lâu sau mới khẽ đáp:

“Anh đâu nợ em gì đâu.”

Tình cảm của một cô gái thời niên thiếu, những rung động và si mê thuở đó, đã tan vào năm tháng thanh xuân, tất cả đều là tự nguyện mà.

Lục Bình Nam nghe vậy thì vội nắm lấy tay cô, nói như sợ chậm một giây sẽ mất đi cơ hội:

“Tịch Tịch, anh thật sự nhận ra quá chậm. Anh thích em, thật lòng!”

Lúc đầu Giản Tịch còn giật tay lại một chút, nhưng Lục Bình Nam nắm rất chặt, cô cũng không vùng vẫy nữa.

Bàn tay người đàn ông này được chăm sóc kỹ, mềm mại mịn màng, không giống với đôi tay thô ráp, cứng cáp của Hạ Nhiên.

Tim Giản Tịch đập thình thịch. Cô bất giác phát hiện mình đang so sánh Lục Bình Nam với Hạ Nhiên.

Thời gian đèn đỏ ở ngã tư này dường như đặc biệt lâu. Đúng lúc đó, tiếng gầm rú của động cơ từ phía sau bên hông vang lên dữ dội. Trong nháy mắt, một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen vυ"t qua như tên bắn.

Giản Tịch trừng to mắt, qua kính chắn gió nhìn thấy bóng lưng ấy. Không thể tin nổi, là Hạ Nhiên!

Chắc chắn là anh ấy!

Lục Bình Nam không thấy rõ, cau mày lầm bầm:

“Loại người này cần phải bị bắt đi cải tạo cho rồi.”

Giản Tịch lập tức rút tay khỏi tay anh ta, mắt nhìn thẳng phía trước, không biểu lộ cảm xúc.

Lục Bình Nam thấy sắc mặt cô khác lạ, cũng không tiếp tục đẩy nhanh “tiến độ” như dự tính.

Nhà Lục Bình Nam ở một khu chung cư tầm trung. Đến nơi, Giản Tịch lập tức quay về ghế lái:

“Em về trước đây.”

“Tịch Tịch, anh thật lòng muốn bên em. Mong em cho anh một cơ hội.”

Lục Bình Nam chống tay lên cửa kính xe, ánh mắt có phần lưu luyến, nhẹ nhàng nhìn cô.

Giản Tịch đối diện với anh, không né tránh, cuối cùng khẽ cười:

“Về đi.”

Nhìn ánh đèn hậu của xe cô khuất dần sau khúc cua, Lục Bình Nam mới thong thả tháo khuy áo vest, khoanh tay dựa người, dáng vẻ đầy tự đắc. Đúng lúc đó, điện thoại reo lên.