Giản Tịch ngồi im lặng một lúc lâu, dùng đũa gẩy nhẹ miếng nấm trong bát.
Lục Hán Tiêu bước lại gần, ngồi lên tay vịn ghế sofa cạnh cô:
“Tiểu Tịch, em thật sự có tình cảm với Hạ Nhiên à?”
Giản Tịch buông đũa, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:
“Không có.”
Lục Hán Tiêu khẽ cười, búng tay rồi đứng dậy:
“Coi như anh lo chuyện bao đồng. Đi nào, ra ngoài chơi tí.”
Giản Tịch đi theo sau anh, vừa bước vào phòng bao thì có một người bạn đưa cho cô một chai bia:
“Em gái của Lão Lục cũng là em gái của cả hội tụi này. Nào nào, uống một ly!”
“Cút.” Lục Hán Tiêu giật lấy chai bia, chắn trước mặt Giản Tịch:
“Đừng có mà lợi dụng quan hệ với tôi. Như cái gien nhà cậu á, có mơ cũng đừng mơ đến cô em gái xinh đẹp thế này.”
Nói xong, anh ngửa cổ tu cạn chai bia vốn đưa cho Giản Tịch, rồi vứt cái chai rỗng sang một bên, chỉ vào màn hình karaoke hét to:
“Đứa nào chọn bài ‘Thích Anh’ đấy hả? Lại tỏ tình với bố à?”
Giản Tịch tìm một chỗ trống ngồi xuống, lấy điện thoại ra lướt vu vơ. Vừa mở WeChat đã rung lên, là tin nhắn mới từ Lục Bình Nam:
[Tịch Tịch, em đang ở nhà à? Anh đến đón đi ăn khuya nhé?]
Cô kéo ngược lại lịch sử tin nhắn. Nửa tháng nay, Lục Bình Nam chủ động liên lạc với cô nhiều hơn hẳn. Nếu là trước đây, hẳn cô sẽ vui đến phát khóc.
Giản Tịch trả lời:
[Em không ở nhà, xin lỗi nhé.]
Lục Bình Nam nhắn lại:
[Em đang ở đâu vậy? Đi tập à?]
Trong lòng Giản Tịch bỗng trào lên một luồng cảm xúc nghèn nghẹn, cô dừng tay trên màn hình, xóa sạch dòng chữ đang gõ dở rồi gửi hẳn vị trí hiện tại cho anh.
Cô đợi hai phút mà không thấy anh trả lời.
Trong phòng bao, nhạc xập xình ồn ào, chẳng biết ai đang gào lên bài “Thanh Tạng Cao Nguyên”. Lục Hán Tiêu thì đang bày trò bên quầy bar, áo sơ mi đen bung hai cúc, mỹ nữ ngực khủng thì cứ cố nhào vô người, nhưng anh ta cứ khéo léo né tránh.
Một tiếng sau, điện thoại Giản Tịch vang lên. Lục Bình Nam gửi tin:
[Tịch Tịch, anh đang ở dưới rồi, em cứ chơi thoải mái, lát nữa anh đưa em về.]
Giản Tịch khẽ rùng mình. Không hiểu sao, cả người bỗng nổi da gà. Cảm xúc trong lòng như bị khuấy động, khó gọi tên, nhưng… phần lớn vẫn là vui mừng.
Cô nhắn lại:
[Vậy được, em ra liền.]
Giản Tịch xách túi đứng dậy, quay sang chào Lục Hán Tiêu:
“Em đi trước nhé.”
Lục Hán Tiêu chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên, cười cười:
“Có người đến đón hả?”
Anh bạn thân này cũng lắm chuyện, còn lén gửi địa chỉ phòng bao cho Hạ Nhiên nữa cơ.
Giản Tịch không để ý, chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Ừm.”
Dưới nhà, gió thổi ào ào. Lục Bình Nam đứng trong sảnh, ánh đèn sáng rực chiếu lên gương mặt anh.
“Tịch Tịch!” Anh vẫy tay đầy phấn khởi, bước tới hỏi:
“Vừa tụ tập với bạn hả?”
Giản Tịch mỉm cười:
“Khuya thế này mà anh cũng không ngại đường xa à?”
“Chỉ cần là đón em, thì xa mấy cũng chẳng thành vấn đề.”
Lục Bình Nam nhướn mày, cười nói:
“Anh đi taxi tới đấy, nên lát nữa em phải đưa anh về đó nha.”