Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngọt Ngào

Chương 68

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giản Tịch nghiêng đầu, môi mỉm cười, hai người bỗng nhiên im lặng vài giây, không ai lên tiếng.

“Về thôi.”

“Vào trong ngồi chút đi.”

Cả hai nói cùng lúc, tông giọng lại giống hệt nhau.

Hạ Nhiên bật cười thành tiếng, Giản Tịch cũng quay mặt đi, miệng cong lên, khẽ vén tóc bị gió thổi loạn.

“Thôi, không vào nữa, tôi đi đây.” Hạ Nhiên ngừng lại một lúc, rồi ghé sát hạ giọng:

“Lần sau lúc trong nhà chỉ có một mình em, anh sẽ vào. Muốn anh ngồi cả đêm cũng được.”

Tai cô đỏ bừng, như thể từng vòng từng vòng lan ra.

Giản Tịch liếc anh một cái, ánh mắt nghiêm lại, rồi quay đầu chạy vào nhà.

Quay lưng về phía Hạ Nhiên, khóe miệng cô khẽ cong lên, nụ cười ấy mãi không biến mất, cho đến khi cô bước hẳn vào trong nhà.

(❁´◡`❁)

Sau một đêm ở ngôi nhà cũ, chưa đến sáu giờ sáng Đào Tinh Lai đã phải đến đài truyền hình để ghi hình chương trình. Bảy giờ rưỡi, Giản Tịch tới bệnh viện. Vừa khoác áo blouse trắng vào, cô đã thấy một hàng dài bệnh nhân đang xếp hàng ngoài phòng khám.

Đợt y tá thực tập mới đã thay ca, nhanh nhẹn, làm việc đâu ra đấy, khiến Giản Tịch rất hài lòng.

Đến bốn giờ chiều, cô nhận được tin nhắn từ Lục Hán Tiêu, gửi một địa chỉ, rủ cô tan ca qua chơi.

Lục Hán Tiêu đúng là một “quái nhân”. Sinh ra trong dòng họ danh giá, quan hệ họ hàng phức tạp, vậy mà anh ta vẫn có thể từ một cậu ấm chính gốc “biến dị” thành một kẻ chẳng màng quy củ, sống buông thả. Thế nhưng sau vẻ ngoài lười nhác ấy, thật sự lại là người có bản lĩnh, đôi khi còn khá nhẫn tâm và sắc sảo.

Giản Tịch nghĩ ngợi một chút, tối nay cũng không có kế hoạch gì nên đồng ý.

Khi tan làm đến được Kim Thành Công Quán thì đã gần bảy giờ. Vừa đến cửa, đã có người phục vụ ra đón. Cô vừa báo tên Lục Hán Tiêu, người phục vụ đã quen việc dẫn cô lên tầng VIP.

Gần đến phòng lớn nhất, từ ngoài cửa đã nghe thấy tiếng hát hò ồn ào bên trong.

Giản Tịch đẩy cửa bước vào, mấy người ngồi gần cửa ngó lại, trêu ghẹo cười cợt: “Ồ! Giai nhân tới rồi!”

Lục Hán Tiêu đang tựa người vào quầy bar, thấy người đến liền gạt phắt cô gái ngực đầy đang dính lấy mình ra, vừa đứng dậy vừa chỉ đám người kia:

“Biến đi chỗ khác, đây là em gái tôi. Kẹt xe à? Sao đến muộn thế?”

Giản Tịch lầu bầu:

“Ừ, bên cầu Tây bị đâm xe, kẹt cứng luôn. Em còn chưa kịp ăn tối nữa.”

Lục Hán Tiêu mặc một chiếc sơ mi đen nổi bật, khoác vai cô đi sang phòng nhỏ bên cạnh:

“Đói ai thì đói, chứ em gái anh tuyệt đối không được đói. Anh gọi đồ ăn cho em. Em muốn ăn gì? Tôm xào tỏi nhé?”

“Mì xào.” Cô đáp.

Chỉ một câu dặn dò, chưa đến mười phút sau, phục vụ đã bê cả túi lớn đồ ăn đến. Ngoài món mì xào, còn có đủ các món Giản Tịch thích ăn.

Cô cắm cúi ăn ngon lành, Lục Hán Tiêu cẩn thận mở nắp ly trà bưởi mật ong đã được hâm nóng, đưa qua cho cô:

“Cẩn thận nghẹn, ăn bao nhiêu cũng được.”
« Chương TrướcChương Tiếp »