Chương 63

Giản Tịch được rảnh rỗi một mình, liền ra sân dạo bộ.

Vì có Giản Nghiêm Thanh ở nhà nên theo thông lệ, có cảnh sát vũ trang đi tuần quanh khu nhà cũ. Giản Tịch xách theo một thau đầy dâu tây đã rửa sạch mang đến cho đội trưởng Từ rồi mới thong thả men theo con đường mà đi dạo.

Nơi này ở lưng chừng núi, đường dốc xuống dưới. Đi mãi, Giản Tịch nhận ra mình đã đi đến chân núi.

Tối nay cô có uống chút rượu, hít lấy làn gió lạnh tháng Mười Hai, ngẩng đầu nhìn trời sao qua đôi mắt mơ màng trong cơn ngà ngà say.

Không biết giờ người đàn ông đó đang làm gì nhỉ?

Những ngôi nhà dọc đường đều sáng đèn. Giản Tịch bước qua từng ánh đèn hắt ra từ các khung cửa. Nhà của Hạ Nhiên ở ngay phía trước, căn nhà hai tầng đứng sừng sững giữa màn đêm.

Giản Tịch đứng cách nhà chừng bốn, năm mét thì dừng lại, thấy buồn cười với chính mình. Tự dưng đến tìm anh ta làm gì cơ chứ?

Tìm Hạ Nhiên ư? Đầu cô có vấn đề à.

Xem nhà ư? Vẫn là đầu óc có vấn đề thôi.

Đang nghĩ ngợi miên man thì trước cửa nhà có động tĩnh. Hạ Nhiên với vóc dáng cao lớn bước ra từ trong nhà, tay xách theo một chiếc xô nhựa. Trời lạnh như thế này mà anh ta chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, phía dưới chẳng buồn mặc quần dài, chỉ có mỗi chiếc quần đùi ngang gối.

Ánh sáng và khoảng cách phác họa nên thân hình rắn rỏi, vững chãi của anh ta, những đường nét mạnh mẽ, sạch sẽ và gọn gàng.

Những đắn đo trong đầu Giản Tịch vụt tan biến, cô bật cười, lớn tiếng gọi:

“Trời sắp có tuyết rồi đấy, anh không thấy lạnh à?”

Hạ Nhiên khựng lại, tưởng mình bị ảo giác do vừa tắm xong nên đầu óc còn choáng váng. Mãi đến khi nheo mắt nhìn rõ người đang đứng đó, anh mới bật thốt:

“Ôi chà!”

“Anh chà ai cơ?” Giản Tịch nheo mắt, từng bước từng bước tiến lại gần.

Hạ Nhiên vội vàng đặt chiếc xô xuống, bước tới dang tay ra đón cô, “Đi chậm thôi, mấy ngày nay khu này đang sửa đường ống nước, có cái hố to lắm chưa lấp lại đâu.”

Chưa dứt lời, Giản Tịch đã nhảy chân sáo về phía anh.

“Ây dô trời ơi!” Hạ Nhiên phản xạ nhanh như chớp, kịp thời nắm lấy cánh tay cô, để rồi Giản Tịch vừa nhảy vừa đâm thẳng vào lòng anh.

“Thình! Thịch! Thình!”

Giản Tịch áp mặt vào l*иg ngực anh, chỉ chạm thoáng qua trong giây lát, nhưng cô vẫn nghe rõ nhịp tim dội vang từ bên trong.

Giản Tịch vội tách ra, đứng lùi lại một chút. Hạ Nhiên búng ngón tay, cười nói:

“Thật sự là không muốn buông ra tí nào.”

Giản Tịch dở khóc dở cười:

“Anh vào trong thay đồ đi.”

“Tôi vừa mới tắm xong.” Hạ Nhiên nhìn cô với ánh mắt phức tạp, “Uống rượu rồi à?”

“Ừ, sinh nhật mẹ tôi nên có uống một chút.” Giản Tịch vẫy tay, “Anh mau vào nhà đi.”

“Em cũng vào ngồi chút đi, ngoài trời lạnh lắm.” Hạ Nhiên nói.