Chương 61

Từ đây đến đường Nha Đề chỉ mất khoảng hai mươi phút lái xe, nửa đoạn đầu cả hai người đều im lặng.

Cuối cùng, vẫn là Giản Tịch không nhịn được, nhẹ nhàng đạp phanh, "Anh làm gì mà cứ cười mãi thế?"

Người đàn ông này từ lúc lên xe đến giờ chưa lúc nào tỏ ra nghiêm túc.

Hạ Nhiên liếc nhìn cô một cái, "Lái xe cho đàng hoàng đi, đừng có nhìn tôi suốt. Thích lắm thì dừng xe lại đi, tôi để em ngắm cho đã."

Giản Tịch giơ tay lên, cố nén cười, "Được rồi được rồi, anh đừng nói nữa."

Hạ Nhiên hạ mi mắt, ánh nhìn từ khuôn mặt cô dời xuống cửa sổ xe, "Sao không đi chung với thằng nhóc họ Lục đó?"

"Tôi đã hứa với anh trước rồi, đưa anh về nhà." Giản Tịch đáp.

Hạ Nhiên cười khẽ, "Quan tâm tôi rồi à?"

"Chỉ là giữ chữ tín thôi." Giản Tịch hơi bất lực.

Hạ Nhiên "Ồ" một tiếng, nhìn bàn tay cô đang siết chặt trên vô lăng mà khẽ cười, không nói gì thêm.

Ánh mắt của Hạ Nhiên làm Giản Tịch thấy toàn thân căng thẳng, suýt nữa thì mất bình tĩnh, cô gắt lên: "Anh đừng có mà tưởng bở."

Lần này, Hạ Nhiên cười thành tiếng, giọng trầm thấp, "Tôi có nghĩ gì đâu."

Giản Tịch chỉ tay về phía lề đường, "Tôi dừng ở đầu hẻm thôi, không vào trong đâu."

Hạ Nhiên nhanh nhẹn xuống xe, cầm theo một túi lớn thuốc trị thương và vẫy vẫy, "Lái xe cẩn thận nhé."

Anh ta rời đi, bầu không khí xung quanh như dịu đi một nửa, Giản Tịch cuối cùng cũng cảm thấy có thể thở phào nhẹ nhõm.

(❁´◡`❁)

Nhà cũ của nhà họ Giản nằm ở Liên Thủy, thực ra nếu đi bộ thì có một con đường nhỏ chỉ mất khoảng mười lăm phút là tới. Nhưng nếu lái xe thì phải đi qua một đoạn đường đèo quanh co.

Khi Giản Tịch đến nơi, Đào Tinh Lai từ xa đã vẫy tay với cô, "Ảnh đế Đào đích thân ra đón, chị có cảm động muốn khóc không?"

Giản Tịch bật cười, "Khóc vì sợ thì có."

Đào Tinh Lai không hài lòng với câu trả lời này, vòng qua mở cửa xe giúp cô, "Có phải chị ruột của em không đấy?"

"Không phải từ lâu rồi." Giản Tịch vẫn cười, "Hôm nay ảnh đế không có chương trình à?"

"Sinh nhật mẹ mà, lương tâm em vẫn còn chút đây này." Đào Tinh Lai khoác vai cô, hai người cùng bước vào trong nhà.

Giản Tịch xách theo túi quà, "Bố đâu rồi?"

"Ở trong thư phòng."

Vừa bước vào nhà, Giản Tịch thấy Đào Khê Hồng đang tụ tập với nhóm bạn lớn tuổi chơi mạt chược. Giản Tịch lần lượt chào mọi người, sau đó vòng tay ôm cổ mẹ, thân thiết nói:

“Mẹ ơi, sinh nhật vui vẻ nhé!”

Đào Khê Hồng rạng rỡ hẳn lên, nắm lấy tay cô, cười nói:

“Con ngoan, dì Trương đã hầm tổ yến rồi đấy, đi ăn thử đi.”

Giản Tịch vẫn ôm lấy mẹ, liếc nhìn bàn mạt chược rồi chỉ vào một quân bài trên bàn:

“Đánh quân này đi.”

Đào Khê Hồng thuận tay đẩy quân Bát Điều ra, cười nói:

“Nghe lời con gái.”

Ngồi xem thêm một lúc, Giản Tịch mới lên tầng hai.