Hai người cùng xuống thang máy. Vừa bước ra khỏi tòa nhà, một giọng nói vang lên:
“Giản Tịch.”
Ngoài lề đường, Lục Bình Nam mở cửa xe bước xuống. Nụ cười trên mặt anh ta tắt ngấm ngay khi trông thấy Hạ Nhiên.
Giản Tịch ngạc nhiên vì không ngờ anh ta lại đến, cô đứng đờ ra tại chỗ một lúc lâu mà chẳng bước tới.
Lục Bình Nam khoanh tay ra sau, kéo vạt áo khoác vắt ngang thắt lưng, nhếch mép châm chọc:
“Hắn lại tới quấy rối em à?”
Hạ Nhiên vẫn giữ nét mặt bình thản, như thể chẳng nghe thấy gì.
Giản Tịch mấp máy môi, nhưng đột nhiên lại chẳng muốn giải thích nữa, cô im lặng luôn.
Lục Bình Nam thay đổi nét mặt ngay lập tức, cười tươi rói nhìn Giản Tịch:
“Anh nhớ hôm nay là sinh nhật của dì, anh có mua quà tặng bà.”
Hôm nay, Lục Bình Nam ăn mặc rất chỉn chu. Chiếc áo khoác dạ trắng kết hợp với xe sang và gương mặt điển trai khiến anh ta trông chẳng khác nào bạch mã hoàng tử.
Giản Tịch vẫn đứng im, không bước tới.
Hạ Nhiên nhìn thấy hết sự lưỡng lự của cô.
“Này,” Hạ Nhiên huých vai cô, “Ngẩn ngơ gì thế?”
Giản Tịch liếc anh một cái, ánh mắt chất chứa điều muốn nói mà không thốt ra.
“Em chẳng phải thích thằng nhóc đó sao? Người ta đến tỏ ra ân cần rồi đấy, còn do dự gì nữa?” Hạ Nhiên cười như không, “Đi đi, đừng nhút nhát nữa!”
Giản Tịch lặng im một lát, có lẽ vì bị câu nói ấy thúc đẩy, cô vô thức bước về phía Lục Bình Nam. Đi được hai bước, cô bỗng quay lại hỏi:
“Thế còn anh về kiểu gì?”
Hạ Nhiên phất tay với cô, “Lo chuyện bao đồng.”
Bóng lưng của Giản Tịch giống như một cánh bướm vui vẻ, còn nụ cười trên mặt Lục Bình Nam lại ánh lên vẻ đắc ý đầy khó chịu.
Hạ Nhiên sờ túi quần trống rỗng, cảm giác như tim mình cũng hụt mất một mảnh lớn.
Anh bừng tỉnh khỏi vẻ bình tĩnh giả tạo vừa cố gắng thể hiện, và sự chán chường khổng lồ nhanh chóng ập đến.
Hạ Nhiên dùng mũi giày cà mạnh xuống nền đất. Khi ngước đầu lên, anh đột nhiên sững lại.
Phía bên kia đường là vẻ mặt bực bội đến tái mét của Lục Bình Nam, còn người đang tiến về phía anh lại chính là Giản Tịch. Khuôn mặt cô bình thản, nhưng rõ ràng ánh lên chút vui vẻ hơn lúc nãy.
“Sao em lại quay lại? Không dẫn ‘mặt trắng thư sinh’ kia đi gặp người nhà à?” Hạ Nhiên cố nén niềm vui ngấm ngầm trong lòng, tỏ ra thờ ơ mà nói: “Nhát cáy.”
Giản Tịch đứng trước mặt anh, “Tôi nhát đấy, anh quản được à?” Rồi cô rút chìa khóa xe ra, bước chân thoăn thoắt, “Còn không mau lên xe?”
Hạ Nhiên ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng không nén nổi niềm vui trong lòng mà đuổi theo.
Anh thầm nghĩ: “Ai bảo tôi không quản được chứ? Sau này em là của tôi, em chạy đằng trời.”