Chương 59

Sáng hôm sau, khi Giản Tịch bước ra khỏi phòng ngủ thì giật mình vì bàn ăn đầy ắp bữa sáng.

Hạ Nhiên đang đứng trước bàn, sắp xếp bát đũa, “Hôm nay em không phải đi làm à?”

Giản Tịch vừa xoa cổ vừa nói: “Không, hôm nay tôi nghỉ. Tất cả mấy thứ này là anh làm à?”

“Mì thì phải, còn sữa và bánh bao là mua ở dưới nhà.” Hạ Nhiên đưa cho cô một đôi đũa, “Nếm thử đi.”

Giản Tịch bỗng nghĩ tới điều gì đó, liền hỏi: “Hôm qua anh chẳng phải nói là không mang tiền à?”

“Tiền đi khách sạn thì không đủ, nhưng mua hai cái bánh bao thì vẫn được.” Hạ Nhiên nhích lại gần, sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần anh đã hồi phục hẳn, “Em đừng cảm động quá đấy.”

Giản Tịch vừa buồn cười vừa bất lực, “Cảm động đến nỗi sắp rơi nước mắt rồi đây.”

Cô nhận lấy đũa rồi ngồi xuống bàn. Mì trông rất đơn giản, chỉ có thịt băm và mấy lát rau xanh, nhưng mùi thơm phức. Cô ăn một miếng, hương vị cũng khá bình thường.

Hạ Nhiên tặc lưỡi, “Đợi nãy giờ mà em chẳng khen lấy một câu.”

“Anh thích được người ta khen đến thế cơ à?”

“Anh thích được em khen cơ.” Hạ Nhiên nói tỉnh bơ, lại rót cho cô ly sữa rồi đẩy tới, “Uống đi. Hôm nay em định làm gì?”

Giản Tịch cắn ống hút, từ tốn trả lời: “Về nhà.”

“Nhà em ở đâu?”

Giản Tịch liếc anh một cái, “Không nói cho anh biết.”

Hạ Nhiên phì cười, “Đề phòng anh đấy à?”

“Ừ, đề phòng sói.”

“Thế thì em cứ thử mà giữ chặt anh lại đi. Một khi anh mà tìm được cơ hội thì có đuổi cũng chẳng đi đâu đấy.” Hạ Nhiên nói giọng bông đùa, thật giả lẫn lộn chẳng rõ ràng.

Giản Tịch đang uống sữa thì bị sặc, cô phun sữa ra ngoài theo phản xạ.

“Khụ khụ khụ! Xin... xin lỗi.”

Sữa trắng tinh văng đầy mặt Hạ Nhiên. Anh kêu lên một tiếng: “Bác sĩ Giản, em cố tình gây sự phải không đấy!”

Giản Tịch vừa ho vừa cười, “Ai bảo anh nói linh tinh chứ.” Cô rút hai tờ khăn giấy đưa cho Hạ Nhiên, “Lau đi.”

Hạ Nhiên không nhận, chỉ dùng tay quệt ngang mặt rồi đứng dậy vào bếp rửa tay.

Giản Tịch vẫn cười, hướng về phía bóng lưng anh nói: “Dưới tủ có nước khử trùng đấy nhé.”

Sau khi ăn sáng xong, Giản Tịch dọn dẹp qua loa. Hôm nay là sinh nhật của Đào Khê Hồng, cô gom mấy bộ quần áo đã ngắm từ mấy lần đi dạo trước lại rồi hỏi Hạ Nhiên:

“Anh có về nhà không? Tôi sẽ đi ngang qua đường Nha Đề, có thể cho anh đi nhờ một đoạn.”

Hạ Nhiên đứng ở cửa, hai tay đút hờ trong túi quần, “Nhà em ở ngoại thành à?” Vì đường qua nhà họ là đường dẫn ra khỏi thành phố.

Giản Tịch gật đầu, “Nhà cũ ở bên đó.” Thực ra mà nói, cũng không quá xa đường Nha Đề.