Giản Tịch theo phản xạ đẩy mạnh Hạ Nhiên một cái.
“Ôi chao, tôi...,” anh ta đau đến nỗi ngũ quan nhăn nhúm lại thành một cục, “Nổi nóng lên rồi à?”
“Nói bậy nữa thì anh ra ngoài đường mà ngủ đấy!” Giản Tịch quay người vào bếp, không thèm để ý thêm.
Cô vào bếp rót nửa cốc nước uống cạn một hơi, cảm thấy chưa đủ lại rót thêm nửa cốc nữa.
Cầm cốc nước trên tay, cô liếc nhìn ra ngoài. Cửa phòng tắm đã đóng lại, khiến cô không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm.
Mình sao thế này? Rước sói vào nhà à?
Giản Tịch cười khổ, lắc đầu rồi nhặt hai viên vitamin trên bàn bếp uống với nước.
Hạ Nhiên tắm rất nhanh, khoảng mười phút đã bước ra, tóc vẫn còn ướt rượt, áo quần mặc lại bộ cũ. Anh ta chẳng khách sáo gì mà nói thẳng: “Bác sĩ Giản, giúp tôi bôi thuốc với.”
Giản Tịch đang đứng bên cửa sổ nhắn tin trả lời Đào Tinh Lai trên WeChat. Cô quay đầu lại, nhíu mày, vẻ mặt đầy chịu đựng.
Hạ Nhiên nói: “Phần vai sau tôi không với tới được.”
Giản Tịch hừ một tiếng, “Cao 1m88 rồi mà tay còn ngắn thế cơ à.” Cô chế nhạo thì chế nhạo, nhưng vẫn bước tới, “Thuốc đâu?”
Một tuýp giảm sưng, một tuýp tan máu bầm, và một gói thuốc kháng viêm.
Hạ Nhiên loay hoay mãi mới cởi được áo. Da anh ta vẫn còn vương chút nước chưa khô. Cơ bắp rắn chắc, phần xương sống lõm thành một đường cong nhẹ chạy dọc xuống eo.
Trên eo của Hạ Nhiên có một hình xăm ở mặt trong, vị trí khá hiếm gặp.
Giản Tịch liếc mắt, “Anh cũng sành điệu đấy nhỉ, chắc lại xăm tên cô nào rồi?”
Hạ Nhiên cười, hạ vai xuống một chút để cô dễ bôi thuốc, “Không, tôi không làm mấy chuyện ngốc nghếch đó đâu. Eo tôi từng bị thương, sẹo trông xấu lắm, xăm để che đi thôi. Dù gì tôi cũng chưa lấy vợ.”
Giản Tịch liếc nhìn vết xăm thêm lần nữa. Nhìn kỹ, quả thực có một vết sẹo dài, màu đỏ sẫm. Cô hỏi: “Bị đâm à?”
“Hung khí là một cây mã tấu dài một mét.” Giọng Hạ Nhiên nghe rất thản nhiên, “Suýt thì mất luôn quả thận.”
Tay Giản Tịch khựng lại một chút. Đợi bôi xong tuýp thuốc cuối cùng, cô mới hỏi: “Những người đó sao lại vu oan anh vào đồn cảnh sát?”
“Ngày trước có chút ân oán.”
“Anh từng giúp họ làm chuyện gì à.” Giản Tịch nói đều đều, “Và chắc không đơn giản chỉ là chút ân oán nhỏ, thù hận cũng sâu đấy.”
Hạ Nhiên cười khẽ, “Bác sĩ Giản, cô cũng là dân giang hồ à? Ôi chao, nhẹ tay thôi, đau, đau lắm!”
Giản Tịch nới nhẹ lực tay, đứng dậy, đi được hai bước thì dừng lại.
“Tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh từ lâu rồi.”
Hạ Nhiên ngồi trên sofa mặc quần áo, “Cô nói đi.”
“Lần đó ở Tử Đề, tại sao anh lại giúp tôi?” Giản Tịch quay người lại, đối mặt với anh.