Chương 55

"Đó là em trai tôi." Giản Tịch bước ra khỏi phòng ngủ, trên tay cầm một chiếc khăn màu xanh, "Nó kém tôi ba tuổi."

Hạ Nhiên thu lại ánh mắt, khẽ cười: "Hai chị em tình cảm tốt nhỉ."

"Ép buộc đấy, phiền muốn chết." Giản Tịch buột miệng than vãn, "Như trẻ con ấy."

"Ý cô là đầu óc hay thể xác?" Hạ Nhiên đón lấy chiếc khăn, cười trêu chọc.

"Con nít khổng lồ cao tận 1m88." Giản Tịch cũng bật cười.

Hạ Nhiên nhướn mày: "Giống tôi đấy."

"Anh cao 1m88 á?" Giản Tịch liếc nhìn anh một cái.

Hạ Nhiên không vui: "Gì mà ánh mắt nghi ngờ thế? Không tin à? Đến đây, đo thử xem."

"Không giống thật, tôi thấy anh cao lắm cũng chỉ 1m85 thôi." Giản Tịch bước đến, đưa tay ước chừng khoảng cách giữa đầu hai người, "Anh xem này, tay tôi vẫn với tới được, chứ nếu là Đào Tinh Lai thì..."

Giản Tịch đột nhiên ngừng lại, nhận ra Hạ Nhiên đang cười đầy ẩn ý, nhìn cô mà không hề che giấu.

Khoảng cách quá gần, gần đến mức chỉ còn cách nhau một nắm tay, như thể chỉ cần thêm một giây nữa cô sẽ ngã vào lòng anh.

Giọng Hạ Nhiên trầm thấp, khẽ lướt qua vành tai cô:

"Đúng là bị cô phát hiện rồi, tôi chỉ cao 1m85 thật. Bác sĩ Giản... cô giỏi ghê nhỉ..."

Giản Tịch giật lùi về sau, vẻ mặt đầy bất lực.

Khóe môi Hạ Nhiên nhếch lên nhẹ nhàng: "Tôi đi tắm đây."

Giản Tịch vô thức dặn với theo: "Nhớ khóa cửa đấy!" Cô sợ anh lại giở trò mất nết!

"Sao vậy?" Hạ Nhiên nghiêng người, vẻ mặt trầm ngâm: "Sợ không kiềm chế được mà chạy vào xem tôi à?"

Giản Tịch ngớ người: "Hả?"

"Nếu muốn xem thì cũng không sao đâu." Hạ Nhiên cười khẽ, "Tôi có thể tạo dáng 18 kiểu miễn phí cho cô ngắm đấy."

Giản Tịch bật cười bất đắc dĩ: "Anh đúng là...!"

"Chỉ cần cô cười là tốt rồi." Giọng Hạ Nhiên dịu lại, âm thanh cũng trở nên ấm áp hơn, "Tôi đã nói là sẽ đối tốt với cô, vậy mà cứ toàn làm những chuyện phiền phức khiến cô không vui."

Sự chân thành trong câu nói của anh chẳng có chút khoa trương hay hoa mỹ nào, nhưng chính cái cảm giác giản dị ấy lại khiến lòng Giản Tịch... nhẹ nhõm hơn hẳn.

Cô lặng người một lúc, không phản bác lại gì, điều đó khiến Hạ Nhiên bật cười khe khẽ.

"Giản Tịch."

Cô ngước lên: "Hả?"

Trong lúc cô lơ đãng, Hạ Nhiên đã cởϊ áσ sơ mi. Những vết bầm tím xen lẫn cơ bắp rắn chắc khiến cơ thể anh như một bức tranh đầy cuốn hút.

Anh cười mỉm, ánh mắt phảng phất nét dịu dàng và tự tin:

"Thật ra... cô có chút cảm tình với tôi rồi, đúng không?"