Giản Tịch dừng lại, khoanh tay trước ngực:
"Anh đúng là..."
"Tôi không nhìn nhầm người đâu." Hạ Nhiên ngắt lời, chỉ cách hai mét ngắn ngủi, ánh mắt anh trở nên dịu dàng.
"Miệng thì cứng, nhưng lòng lại mềm, lại còn tốt bụng nữa. Tay dài, eo thon, lại còn xinh đẹp."
Giản Tịch ngớ ra, rồi bật cười bất đắc dĩ. Được người đàn ông này khen ngợi đúng là có gì đó... khác lạ.
Lại còn có vần nữa chứ!
Hai người nhìn nhau, những khó chịu của buổi tối dường như lặng lẽ tan biến trong khoảnh khắc im lặng này.
Giản Tịch mím môi nói:
"Đi thôi, tôi đưa anh về."
Hạ Nhiên bước đến gần cô, mang theo chút áy náy:
"Xin lỗi nhé, vốn định đón cô tan làm cơ. Cuối cùng lại bận toàn mấy chuyện rắc rối này."
Giản Tịch:
"Không cần xin lỗi, anh có đến hay không cũng chẳng sao cả."
Hạ Nhiên tặc lưỡi:
"Đàn bà như cô đúng là chuyên đâm thẳng vào tim người khác."
Giản Tịch lắc lắc chùm chìa khóa xe:
"Tranh thủ lúc tôi chưa đổi ý, lên xe đi."
"Nhà tôi chỉ có một bà cụ thôi, tôi mà về trong bộ dạng này chắc làm bà sợ phát bệnh tim mất." Hạ Nhiên nói tiếp:
"Cô đi đi, tôi tự tìm chỗ nghỉ một đêm."
Giản Tịch siết chặt chùm chìa khóa, hỏi:
"Anh có mang tiền không?"
Hạ Nhiên cười khẩy:
"Người của bọn cớm lục hết từ lâu rồi."
"Không tiền thì định thuê phòng kiểu gì?"
"Cây ATM có thể chắn gió mà."
Giản Tịch không trả lời, im lặng bước đi. Hạ Nhiên nhìn theo bóng lưng cô, mảnh mai như vầng trăng khuyết, ngày càng nhỏ dần.
Anh cúi đầu, mũi giày cà mạnh xuống đất hai cái, vừa định quay đi thì…
"Này." Là giọng của Giản Tịch.
Hạ Nhiên quay lại, thấy cô đứng xa xa, nhưng giọng lại rất rõ ràng:
"Nhà tôi ở ngay gần đây, anh ngủ ghế sofa."
Mười chữ, bình thản, lạnh nhạt, nhưng lại khiến lòng Hạ Nhiên dâng lên cảm giác an yên và thỏa mãn lạ lùng.
"Sofa hơi nhỏ đấy, anh kê thêm hai cái ghế vào cho rộng hơn nhé. Đây là chăn gối, nếu còn lạnh thì có thêm một chiếc chăn cashmere nữa." Giản Tịch dặn dò xong, đặt đồ lên ghế sofa. "À, anh có xem TV không? Điều khiển ở phía dưới đấy."
Hạ Nhiên cao lớn, như thể chiếm trọn bầu không khí trong căn phòng. Giản Tịch cố phớt lờ sự hiện diện mạnh mẽ đó rồi quay người định về phòng ngủ.
"Bác sĩ Giản." Hạ Nhiên gọi cô lại: "Tôi có thể mượn phòng tắm để tắm được không?"
"Được." Giản Tịch đáp: "Đợi chút, tôi lấy cho anh cái khăn."
Trong lúc cô vào phòng ngủ, Hạ Nhiên mới bắt đầu quan sát căn nhà.
Căn hộ khoảng năm sáu chục mét vuông, một người ở thì khá thoải mái. Nội thất trông mới, đơn giản mà gọn gàng. Bên trái là một bức tường treo đầy ảnh, ba tấm đều là Giản Tịch chụp chung với một chàng trai.