Giản Tịch thở dài nhẹ, bất đắc dĩ quay đầu nói:
"Còn không mau lên xe."
Hạ Nhiên nhướn mày ngồi vào ghế phụ, vết thương từ cú đấm hằn rõ trên má, càng làm anh trông thêm phần ngông nghênh.
Giản Tịch đánh lái, gương mặt nghiêng nghiêng lạnh lùng mà xinh đẹp. Hạ Nhiên nhét lại điếu thuốc vào hộp, dựa người vào ghế nhắm mắt nói:
"Thấy tiệm thuốc nào thì cho tôi xuống nhé, tay tôi đau lắm, phải mua ít thuốc."
Giản Tịch giọng lạnh băng:
"Đau chết thì đáng đời."
Hạ Nhiên thở gấp, cố nén cơn đau nơi bả vai, thành khẩn nói:
"Xin lỗi, tôi đã quát cô. Nhưng nói thật đấy, trong tình huống đó cô không thể ra mặt được đâu, người động đến tôi chẳng phải dạng tốt đẹp gì."
"Tôi thấy anh cũng chẳng phải người tốt." Giản Tịch vẫn chưa nguôi giận, nhưng khi anh giải thích, lòng cô lại nhẹ bớt đôi chút.
Hạ Nhiên thương tích không nhẹ, anh im lặng không nói thêm gì nữa, gương mặt căng cứng.
"Phía trước có tiệm thuốc đấy, dừng xe đi, cô về nhà sớm đi."
Giản Tịch chẳng giảm tốc độ, "Vù" một cái chạy thẳng qua.
Hạ Nhiên: "..."
"Alo, trưởng khoa Trần à, tôi là Tiểu Giản đây." Giản Tịch cầm điện thoại, giọng tươi cười:
"Muộn thế này còn làm phiền anh thật ngại quá. Phải rồi, tôi có người bạn bị thương ở tay, muốn nhờ anh xem giúp. Vâng, tôi sẽ đến trong mười lăm phút nữa."
Cúp máy, gương mặt cô lại lạnh băng.
Hạ Nhiên cười khẩy:
"Đi Tứ Xuyên học ảo thuật đổi mặt à? Kỹ thuật này xuất thần nhập hóa đấy. Định nhờ người quen giúp tôi à? Này, bác sĩ Giản, thật ra cô cũng không ghét tôi lắm đúng không?"
Ngón tay Giản Tịch siết chặt vô lăng theo phản xạ. Cô cố đè nén nhịp tim đang rối loạn, lạnh lùng nói:
"Tôi chỉ là không thèm chấp với anh thôi."
Lông mày Hạ Nhiên khẽ nhướng lên, niềm vui trong lòng anh bùng nổ như lon coca vừa bật nắp, sủi bọt lách tách.
Anh ngồi thẳng người dậy, đầu nghiêng về phía Giản Tịch, hơi thở ấm áp phả lên cổ cô:
"Bác sĩ Giản đúng là lương y như từ mẫu nhỉ."
Da Giản Tịch bỗng thấy tê rần, ngay cả nhịp thở cũng rối loạn.
Hạ Nhiên ngồi lại ngay ngắn, hắng giọng:
"Phía trước chẳng có gì cả, cô đạp phanh gấp làm gì?"
Giản Tịch:
"Câm miệng."
Hà! Hạ Nhiên thầm nghĩ, đúng là nổi nóng vì ngượng mà.
(❁´◡`❁)
Khoa chấn thương chỉnh hình, bệnh viện.
Hạ Nhiên chụp phim, được bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng, rồi kết thúc buổi khám với một túi thuốc trong tay.
"Đi cửa sau đúng là tiện thật, đừng nói buổi tối, ngay cả ban ngày mà không chờ hai tiếng thì đừng mong được khám." Hạ Nhiên xách túi thuốc, đi sau lưng Giản Tịch. "Này, cô có thể đi chậm lại không? Vừa mới khen cô là lương y như từ mẫu đấy."