Ngoại ô phía bắc thành phố.
Trong phòng thẩm vấn của đồn công an, Hạ Nhiên bị còng tay chân, ngồi trên ghế thẩm vấn, ánh đèn trắng sáng chói rọi thẳng vào mắt anh.
"Lúc 9 giờ sáng ngày 18 tháng 12, anh đã trói nạn nhân vào căn nhà dân ở hẻm Hỗ Thông, trong thời gian đó đã gọi điện đe dọa bố của cô gái, có đúng không?"
Người thẩm vấn đối diện nghiêm túc chất vấn, vẻ mặt lạnh lùng.
Hạ Nhiên cười nhạt: "Đúng cái rắm!"
Vừa dứt lời, người đàn ông đứng sau lưng anh đè mạnh lên bờ vai phải bị thương của anh, khiến trán Hạ Nhiên túa mồ hôi lạnh, "Mẹ kiếp!"
Người đó lại vung gậy lên đánh thêm một cú nữa, "Xem mày còn láo nữa không!"
Hạ Nhiên cả người lẫn ghế ngã nhào xuống đất, anh nghiến chặt răng, ngước mắt trừng trừng: "Lũ khốn các người, đừng mong tao còn sống mà ra ngoài, tin không? Tao sẽ kiện chết cả đám khốn nạn chúng mày!"
"Hê, thằng nhóc này cứng miệng đấy, cấp trên bảo rồi, cứ chơi thẳng tay với mày thôi." Gã đàn ông mắt đầy hung ác, nhấc chân lên định giáng xuống thì tiếng gõ cửa vang lên.
Một người đàn ông mặc thường phục bước vào, vẻ mặt hối hả, thì thầm vào tai người thẩm vấn vài câu.
Người đối diện lập tức lộ vẻ căng thẳng, vội đứng dậy chỉ vào Hạ Nhiên: "Thả người!"
Kẻ vừa đánh anh sững sờ không tin nổi: "Cái gì? Đừng có mà nhầm đấy! Rõ ràng sếp của các anh vừa nói là..."
"Tôi bảo thả người!" Người thẩm vấn vòng qua bàn gỗ, vội vàng mở còng cho Hạ Nhiên, đồng thời hạ giọng cảnh cáo gã đánh người vẫn đang lải nhải: "Sếp trưởng to hay giám đốc sở to hơn? Điện thoại từ sở công an thành phố vừa gọi đích thân đấy!"
Hạ Nhiên nén cơn đau dữ dội, nghe thấy câu đó thì ánh mắt thoáng chút do dự.
Anh giữ chặt lấy bả vai mình, bước đi chậm rãi ra ngoài. Đêm khuya sương lạnh thấm vào da, gió rít từng cơn.
Chiêu trò của lão Gia vẫn hèn hạ như mọi khi. Hạ Nhiên chẳng lạ gì, anh liếʍ nhẹ hàm răng trong, nhổ ra một ngụm máu lẫn nước bọt.
Chưa kịp bước xuống hết bậc thềm của đồn công an, một chiếc xe trắng từ từ chạy tới, chặn đường anh.
Ánh mắt Hạ Nhiên khẽ biến đổi, Giản Tịch hạ cửa kính xe xuống, nhìn anh lạnh lùng. Hai người đối diện nhau, ánh mắt Hạ Nhiên từ ngạc nhiên chuyển thành bình tĩnh, cuối cùng nở nụ cười chế giễu.
Giản Tịch bị ánh mắt anh chọc tức, hậm hực nói:
"Tôi chỉ đến xem tay anh có gãy không thôi."
Hạ Nhiên nghiêng đầu, làm bộ ấm ức:
"Gãy rồi đấy."
"Gãy thì tốt!" Giản Tịch quay đầu, ngón tay gõ nhẹ trên vô lăng.
Hạ Nhiên cũng chẳng vội, mặc kệ cô im lặng. Anh khó nhọc lục trong túi ra một điếu thuốc, ngậm lên môi.