Chương 51

Nghĩ đến đây, lòng anh lại cứng rắn hơn. Gương mặt trở lại vẻ hung dữ, anh lạnh lùng nói với Lâm Gia đứng bên cạnh:

"Còn không đưa cô ấy đi, tin không, tôi sẽ gây chuyện với cảnh sát, lúc đó ngồi tù một hai năm, xem cậu có ân hận hay không!"

Biết tính Hạ Nhiên nói là làm, Lâm Gia tái mặt, vội vàng kéo Giản Tịch ra ngoài.

Bên ngoài, gió lớn nổi lên, đường phố vừa ồn ào khi nãy giờ lại trở nên tĩnh lặng lạ thường. Lâm Gia cúi đầu ủ rũ.

"Bác sĩ Giản, thật xin lỗi, anh Nhiên vốn đã không muốn tôi tìm cô. Anh ấy sợ cô bị liên lụy... Đám người đó chẳng khác gì cầm thú."

Giản Tịch tâm trạng cực kỳ tồi tệ, không muốn nói gì thêm.

Mũi Lâm Gia đỏ ửng, anh cố lấy lại tinh thần, cắn răng nói:

"Cảm ơn cô, tôi sẽ nghĩ cách khác."

Giản Tịch lúc này mới lên tiếng:

"Anh có cách gì?"

Lâm Gia siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói:

"Tôi... tôi sẽ đến tìm bọn chúng mà nói lý!"

"Khoan đã." Giản Tịch gọi anh lại. "Anh cứ đứng yên ở đây, đừng đi đâu cả."

Cô nhớ rõ Hạ Nhiên từng nhắc đến việc vợ của Lâm Gia sắp sinh, cả gia đình họ đều trông cậy vào anh ta.

Giản Tịch vén mấy sợi tóc lòa xòa bên tai, bước về phía xe của mình.

"Cho tôi hai tiếng. Nếu có chuyện gì, gọi điện cho tôi."

Lâm Gia ngơ ngác gật đầu, đứng nhìn chiếc Audi trắng lao vυ"t khỏi tầm mắt như một mũi kiếm bạc sắc bén.

(❁´◡`❁)

Tòa nhà Ủy ban thành phố.

Dù đã hơn chín giờ tối nhưng đèn điện trong tòa nhà vẫn sáng trưng. Công việc ở đây vốn chẳng phân biệt ngày đêm.

Giản Tịch vào thang máy lên tầng chín, được thông báo rằng các cán bộ vẫn đang họp về chuyên đề thủy lợi thủy điện, cô đành ngồi đợi trong phòng tiếp khách.

Mười phút sau, từ phòng họp vọng ra tiếng bước chân ngày một gần. Cánh cửa gỗ đỏ lớn được đẩy ra từ bên trong.

Một đoàn người trong bộ vest đen đồng loạt bước ra theo hàng lối ngay ngắn. Đi đầu là Giản Nghiêm Thanh, vừa đi vừa thấp giọng trò chuyện với thư ký.

"Chủ tịch Giản, cần anh phê duyệt gấp." Thư ký đưa một tập hồ sơ bìa đỏ. "Ngoài ra còn có lệnh điều động của Bộ trưởng Trương."

Giản Nghiêm Thanh gật đầu, nói:

"Trở về văn phòng rồi bàn tiếp."

Giản Tịch từ phòng tiếp khách bước ra, khẽ gọi:

"Bố."Giản Nghiêm Thanh hơi bất ngờ, giơ tay ra hiệu: "Vào văn phòng chờ bố."

Giải quyết xong công việc trong tay, lại xem xét và ký phê duyệt các tài liệu khẩn cấp, ông mới nói với thư ký: "Hôm nay tạm dừng ở đây, ngày mai họp như dự kiến."

Giản Tịch chờ khoảng mười lăm phút, trong thời gian đó thư ký đã mang cho cô ít trái cây.