"Anh ấy bị giữ ở đâu? Tôi sẽ tới ngay, tôi sẵn sàng làm chứng."
(❁´◡`❁)
Khoảng một tiếng sau, cô tới nơi, là một đồn cảnh sát ở vùng ngoại ô thành phố.
Vừa bước xuống xe, cô đã thấy năm, sáu tên thanh niên đầu tóc bù xù đứng lảng vảng ở cổng đồn. Trời lạnh cắt da cắt thịt mà có kẻ vẫn chỉ mặc áo phông ngắn tay, trên cánh tay xăm hình rồng hổ trông đầy hung hãn.
Vừa trông thấy Giản Tịch, bọn chúng huýt sáo, cười cợt không ngừng. Có kẻ còn hét lớn:
"Đàn bà con gái đừng có nhiều chuyện nhé!"
"Bác sĩ Giản!" Lâm Gia từ trong đồn cảnh sát chạy vội ra.
Giản Tịch chẳng buồn để tâm đến đám người kia, chỉ vội hỏi:
"Hạ Nhiên đâu?"
"Tôi dẫn cô vào trong!" Lâm Gia vừa đi vừa nói:
"Anh Nhiên nhất quyết không cho tôi đi tìm cô. Anh ấy nói nếu tôi tìm cô thì từ nay không còn là anh em nữa. Nhưng tôi không thể nhìn anh ấy bị người ta vu oan như thế được."
Nghe vậy, lòng Giản Tịch chợt trở nên rối bời. Cô chỉ biết nhẹ giọng an ủi:
"Không sao đâu, tôi sẽ chứng minh anh ấy không có mặt tại hiện trường."
Còn chưa kịp đến phòng thẩm vấn, từ một căn phòng gần đó vang lên tiếng bàn ghế đổ ầm ầm. Một giọng cảnh sát quát lớn:
"Anh định làm gì đấy! Không được nhúc nhích!"
Ngay sau đó là tiếng va đập loảng xoảng, xen lẫn âm thanh như dùi cui đập vào cơ thể người.
Giản Tịch đang cố lắng nghe thì bất ngờ thấy một bóng người lao ra từ căn phòng phía trước bên phải. Cô mở tròn mắt. Chính là Hạ Nhiên!
Anh đeo còng tay, dữ dội vùng vẫy, đằng sau là hai cảnh sát cầm dùi cui đang cuống quýt đuổi theo.
"Mẹ kiếp, cô về ngay cho tôi!" Hạ Nhiên lớn tiếng quát thẳng vào mặt Giản Tịch. "Nơi này không phải chỗ dành cho cô!"
Giản Tịch cố kìm nhịp tim dồn dập, cố gắng giải thích:
"Mười giờ sáng anh rõ ràng ở bệnh viện, tôi có thể..."
"Tôi cần cô làm chứng cái quái gì!" Hạ Nhiên đã bị cảnh sát kéo trở lại phòng, giọng anh trầm xuống, ngập đầy tức giận: "Về đi!"
Câu nói cộc cằn của anh khiến Giản Tịch bỗng thấy tủi thân đến lạ. Đôi mắt cô đỏ hoe.
Nhìn thấy phản ứng của cô, ngọn lửa trong mắt Hạ Nhiên bỗng dịu xuống. Anh khàn giọng dỗ dành:
"Ngoan, nghe lời đi."
Hạ Nhiên biết rõ Gia Gia đã giăng bẫy thì chắc chắn sẽ chơi tới cùng. Anh có thể chịu đòn, có thể nhẫn nhịn, có thể gánh tội oan này, nhưng Giản Tịch thì không được. Anh tuyệt đối không thể để cô bị liên lụy.