Ánh mắt của Hạ Nhiên lại một lần nữa dừng trên người bà lão ngồi trước cửa với đôi chân cụt đến nửa.
Anh khẽ nhướng mày, dụi tắt điếu thuốc dưới chân rồi buông lại một câu:
"Tự lo liệu cho tốt đi."
Nói xong, anh quay người rời đi.
Vừa quay lại chỗ đậu xe máy, Hạ Nhiên rút điện thoại gọi cho lão Diêu.
Lão Diêu bắt máy:
"Anh Nhiên, có chuyện gì thế?"
Hạ Nhiên kể lại toàn bộ sự việc và hứa sẽ nhắn lại với chủ nợ.
Chưa đầy năm phút sau, lão Diêu đã gọi lại.
"Anh Nhiên ơi, khổ quá! Chủ nợ bảo tiền phải thu được trong vòng ba ngày. Tên họ Thẩm đó là dân lão luyện, mánh khóe đầy mình. Chủ nợ bảo anh cứ dọa con gái hắn ta trước đi."
Nghe vậy, Hạ Nhiên vừa ngồi lên yên xe vừa đáp dứt khoát:
"Không, vụ này tôi không làm nữa."
"Không, không, đừng thế anh Nhiên!" Lão Diêu cuống lên. "Bên trên chỉ định anh làm đấy. Hơn nữa cũng chỉ là dọa thôi mà, anh em vẫn hay làm thế còn gì."
Ngọn lửa giận bùng lên ngay lập tức, giọng Hạ Nhiên đanh lại:
"Mẹ kiếp, mày đi mà hỏi thử xem, Hạ Nhiên tao xưa nay đòi nợ chưa bao giờ đυ.ng đến người già hay trẻ con!"
"Đúng đúng đúng, tôi nói hớ rồi, đừng giận mà." Giọng lão Diêu lại hạ xuống, ngập ngừng nói thêm:
"Anh Nhiên à, tôi nói thật, người trên bảo anh động không nổi đâu."
"Động không nổi cái con khỉ!"
Hạ Nhiên nổi tiếng trong giới vì phong cách làm việc hiệu quả nhưng nóng nảy, thẳng thắn, không ngại đắc tội người khác.
Việc lần này, anh chẳng buồn để trong lòng.
Anh lao như gió từ khu Bắc thành phố về nhà. Về đến nơi, trong nhà vắng tanh.
Không cần đoán cũng biết, bà ngoại anh chắc lại ra siêu thị tranh thủ mua đồ giảm giá rồi.
Hạ Nhiên nhắn tin cho Giản Tịch:
"[Tan làm tôi đến đón em.]"
Chẳng ngoài dự đoán, tin nhắn không nhận được hồi âm. Anh đút điện thoại vào túi rồi rẽ sang nhà Lâm Gia.
Nhưng mới đi được nửa đường, vừa đến đầu con hẻm thì Hạ Nhiên bất giác chậm bước.
Con hẻm này thông ra một bãi đất hoang đã bỏ không nhiều năm nay, là lối đi bộ ngắn nhất qua khu vực này.
Dù đang là ban ngày, nhưng đường phố vắng vẻ đến kỳ lạ, tựa như mọi người đều cố ý tránh xa vậy.
Hạ Nhiên có cảm giác nhạy bén với nguy hiểm. Anh chậm rãi bước đi, mắt quan sát xung quanh.
Quả nhiên, khi vừa bước tới khúc quanh...
Hai kẻ từ phía sau lao tới, cầm ống thép đập thẳng vào lưng Hạ Nhiên.
Hạ Nhiên nhanh mắt, kịp thời túm lấy tay của một trong hai tên, nhưng vẫn bị cây gậy còn lại giáng trúng vai. Cơn đau lập tức lan khắp cơ thể.