Chương 45

Giản Tịch thở dài bất lực:

“Anh ra ngoài đợi đi, ở đây toàn phụ nữ mang thai, anh đứng trong này không tiện đâu.”

Hạ Nhiên gật đầu:

“Cô cứ làm việc đi, tôi không làm phiền đâu.” Nói xong anh bước ra ngoài thật.

Không khí trong phòng như bỗng nhẹ đi hẳn. Giản Tịch thở phào, chưa kịp nghĩ nhiều thì bệnh nhân mới lại gõ cửa bước vào.

(❁´◡`❁)

Bên phòng siêu âm đông kín người, mãi đến sau 4 giờ chiều mới đến lượt nhà lão Triệu. Hai vợ chồng quyết định bế con về nhà nghỉ ngơi, gần giờ hẹn sẽ quay lại sau.

Hạ Nhiên không đi cùng họ mà đứng đợi suốt hai tiếng đồng hồ ngay tại hành lang bệnh viện.

Giản Tịch bước ra từ phòng làm việc, không ngờ Hạ Nhiên vẫn còn ở đó.

“Anh sao vẫn còn…”

“Hai tiếng hai mươi phút.” Hạ Nhiên liếc đồng hồ rồi cắt ngang lời cô: “Ngần ấy thời gian mà cô không đi vệ sinh sao? Nhịn lâu không tốt đâu.”

Giản Tịch: “…”

Hạ Nhiên nhường đường sang một bên:

“Đi vệ sinh trước đi, ra rồi nói tiếp.”

Giản Tịch hít sâu một hơi, nhìn anh:

“Hạ Nhiên, có phải hôm qua tôi nói chưa đủ rõ không? Tôi bây giờ...”

“Cô nói rất rõ rồi.” Giọng anh bình thản. “Nhưng thích hay không là chuyện của cô, còn theo đuổi hay không là chuyện của tôi.”

Câu này... nghe cũng chẳng có gì sai cả. Những lời từ chối rành rọt trước đây của cô bỗng nhiên trở nên vô dụng khi gặp phải cái "tấm thép" này.

Ra khỏi nhà vệ sinh, cô trông thấy Hạ Nhiên đứng tựa vào bậu cửa sổ đằng xa, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm lửa.

Nhìn anh từ xa đi tới, tim Giản Tịch đập loạn xạ trong l*иg ngực.

Nên nói gì đây? Phải nói thế nào? Có nên thẳng thắn hơn nữa không?

Còn chưa kịp sắp xếp ngôn từ, cô đã thấy tay mình bỗng lạnh toát. Hạ Nhiên nhét một thứ gì đó vào tay cô.

“Trúng thưởng được đấy, cầm chơi đi.” Anh nói tỉnh bơ.

Giản Tịch cúi đầu nhìn, là một chiếc hộp nhỏ vuông vức. Theo phản xạ, cô định trả lại thì Hạ Nhiên đã lùi hẳn về sau, tay đút túi quần, rõ ràng là không định nhận lại.

“Cầm đi.” Giọng Hạ Nhiên trầm xuống, “Đừng có lằng nhằng nữa.”

Giản Tịch: “…”

Khóe môi Hạ Nhiên khẽ nhếch lên, ánh mắt thấp thoáng vẻ đắc ý:

“Bác sĩ Giản à, đây là hàng nhập khẩu từ Hồng Kông đấy nhé.”

Giản Tịch: “…”

Giản Tịch cảm thấy món đồ này không thể từ chối được, nên cô quyết định không phí thời gian nữa. Cô nắm chặt hộp trong lòng bàn tay rồi nhét vào túi áo blouse trắng.

Vừa về đến văn phòng, điện thoại trong túi áo bên trái rung lên. Giản Tịch liếc nhanh qua màn hình. Tin nhắn từ Hạ Nhiên:

[Nể mặt tôi một chút, đừng vứt vào thùng rác.]