Hạ Nhiên xách chiếc áo khoác lên, vết bầm tím trên cánh tay phải khá rõ ràng. Anh mở cửa xe:
"Về với đồng nghiệp đi, đã lái xe thì đừng uống rượu nữa."
Anh quay lưng rời đi, chẳng hề ngoảnh lại.
Phải đến khi dáng anh đi xa, Giản Tịch mới hoàn hồn. Cô nhìn chiếc hộp thuốc, lại liếc ra cửa sổ, nhớ lại những lời vừa rồi của Hạ Nhiên. Viên đá trong lòng cô vẫn chưa tan hết.
Cô lần chần quay về phòng riêng, thực tập sinh y tá kéo tay cô lại hỏi:
"Bác sĩ Giản, chị đi đâu thế? Cả buổi tối bận rộn ghê nha!"
Giản Tịch vuốt lại tóc mai, cười đáp:
"Không có gì đâu, chỉ là nhận mấy cuộc điện thoại thôi mà, thế mà cũng bị em phát hiện đấy."
"Chị Giản lên hát một bài đi nào, giải thưởng ‘Giọng vàng khoa mình’ đó!" Chủ nhiệm đang ngà ngà say lớn tiếng gọi.
Giản Tịch vui vẻ:
"Được thôi, mọi người có 30 giây để chuẩn bị nhé."
Cô y tá tò mò:
"Chuẩn bị gì cơ chị?"
"Chuẩn bị bịt kín tai lại ấy!" Giản Tịch nói đầy tinh nghịch.
Không khí rộn ràng, tiếng cười vang mãi không dứt. Đến khi tan tiệc đã gần 11 giờ đêm, Giản Tịch là một trong số ít người còn tỉnh táo. Sau khi giúp đồng nghiệp lần lượt lên xe, cô mới là người rời đi cuối cùng.
Sau một đêm náo nhiệt, cuối cùng mọi chuyện cũng khép lại. Giản Tịch che miệng ngáp dài, vừa ngẩng đầu lên liền khựng lại.
Cứ như vừa thấy ma vậy.
"Anh... anh vẫn chưa đi sao?"
Bên cạnh chiếc Audi trắng, chiếc mô tô đen nổi bật đầy mạnh mẽ. Hạ Nhiên dựa lưng vào tường, ngậm điếu thuốc cháy dở trên môi. Anh liếc cô một cái rồi nói:
"Giờ đi đây."
Nói đi là đi thật. Hạ Nhiên dứt khoát bước lên xe, khởi động máy, tiếng động cơ gầm rú rồi vυ"t đi, chẳng mấy chốc đã khuất dạng ở lối ra bãi đỗ xe.
Giản Tịch ngồi vào ghế lái, tưởng vừa rồi mình nhìn nhầm, lẩm bẩm:
"Mình có uống rượu đâu nhỉ..."
Nói rồi cô quay vô lăng, lái xe rời khỏi bãi đỗ.
Lối ra có một đoạn dốc, Giản Tịch lên dốc rồi mới tăng tốc.
Đường đêm khuya thông thoáng hơn hẳn. Cô hạ kính xe xuống nửa chừng để đón gió. Khi chuẩn bị quẹo cua và liếc gương chiếu hậu, suýt nữa cô đã đạp phanh gấp!
Phía sau, chiếc mô tô đen như một cái đuôi, lướt qua những chiếc ô tô khác nhanh nhẹn như cá lội, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ để cô có thể trông thấy.
Là Hạ Nhiên!
Giản Tịch giảm tốc, chiếc mô tô phía sau cũng chậm lại. Cô tăng tốc thì nó cũng tăng theo.
Giản Tịch lúc này mới nhận ra, người đàn ông đó đang đưa cô về nhà.