Hạ Nhiên nhìn cô, khóe môi nhếch lên.
Cái từ cuối cùng anh định nói thì kìm lại.
"Bác sĩ Giản," Hạ Nhiên hỏi,
"Thằng kia đã từng khiến cô có cảm giác như vậy chưa?"
Giản Tịch cúi đầu, nhìn chằm chằm vào tay mình.
"Vậy cô có muốn thử không?" Hạ Nhiên lại hỏi.
"Hả?" Giản Tịch ngơ ngác,
"Thử cái gì?"
"Thử cảm giác được một người đàn ông yêu thương."
Trong xe lặng im, ánh mắt cháy bỏng, nhịp tim như muốn vỡ tung khỏi l*иg ngực.
Ý thức của Giản Tịch dần trở nên rõ ràng, và câu tiếp theo của Hạ Nhiên chính là câu trả lời.
Anh nhìn cô, từng chữ một thốt ra:
"Làm sao bây giờ, tôi thực sự muốn yêu cô hết mình."
Dưới ánh nhìn thẳng thắn của Hạ Nhiên, Giản Tịch vội vàng dời ánh mắt.
Thật lạ, cô không hề ngạc nhiên hay khó chịu, mà giống như một phỏng đoán mơ hồ đã được chứng thực.
Giản Tịch bình tĩnh đến lạ. Cô sắp xếp từ ngữ rồi lên tiếng:
"Anh..."
"Hả? Không sợ à?" Ánh mắt Hạ Nhiên thoáng nét thích thú, có vẻ ngoài dự đoán. "Tôi tưởng cô sẽ nhảy dựng lên rồi chửi tôi là đồ biếи ŧɦái cơ đấy."
Giản Tịch cố nhịn cười:
"Tôi cũng hai mươi sáu tuổi rồi, chắc là cũng đủ bình tĩnh chứ nhỉ?"
Hạ Nhiên liếʍ môi một vòng, hỏi cô:
"Có nhiều người theo đuổi cô không?"
Giản Tịch nghĩ một lát rồi hỏi lại:
"Thế nào thì gọi là nhiều?"
"Trong năm nay có mấy người?"
"Để tôi tính xem..." Giản Tịch giơ tay phải lên, từng ngón, từng ngón đếm:
"Người rủ tôi đi suối nước nóng vào Tết Nguyên Tiêu, người tặng hoa hồng vào ngày lễ tình nhân, người mời tôi ăn tối dịp Quốc tế Lao động, à, còn cả ngày Quốc tế Thiếu nhi nữa..."
Biểu cảm nghiêm túc của cô khiến Hạ Nhiên bật cười:
"Thôi thôi, đừng đếm nữa, tôi biết rồi."
Giản Tịch ngước lên:
"Biết gì cơ?"
"Nhiều người theo đuổi cô lắm." Hạ Nhiên nói: "Người phụ nữ tốt thế này, ai mà chẳng muốn theo đuổi. Trừ cái tên mặt trắng kia ra, đầu óc hắn bị lừa đá rồi, mười năm ngu ngơ chẳng tỉnh nổi."
Giản Tịch bật cười.
Đúng là những năm qua, người theo đuổi cô không ít, từ đồng nghiệp trong bệnh viện, họ hàng lớn tuổi mai mối, cho đến hai lần gặp mặt coi mắt nhạt nhẽo. Nói đúng ra, Hạ Nhiên cũng chỉ là một trong số đó.
Nhưng cái sự thẳng thắn của người đàn ông này lại chẳng hề làm bầu không khí trở nên gượng gạo chút nào.
Giản Tịch cúi mắt xuống, cảm thấy vẫn nên nói rõ ràng:
"Xin lỗi, hiện tại tôi chưa muốn nghĩ đến chuyện tình cảm."
"Không sao." Hạ Nhiên nhún vai: "Cô có đồng ý hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng đến tôi. Cô cứ sống cuộc đời của cô, tôi cứ theo đuổi người tôi thích. Cô thích thì cứ nhận, không thích... thì vẫn phải nhận."