Chương 40

Trong xe phảng phất hương tinh dầu nhài nhẹ nhàng, không khí mềm mại đến mức giọng nói của Hạ Nhiên cũng trở nên dịu dàng hơn.

"Lần trước ở cổng khu chung cư, tôi lỡ nói nặng lời."

"Ừm." Giản Tịch đáp gọn:

"Anh biết vậy là tốt rồi."

Hạ Nhiên nhướn mày, cười nhạt:

"Coi như tôi nói linh tinh đi, nhưng có một câu là thật đấy."

Giản Tịch khẽ nhíu mày, cố nhớ lại:

"Câu nào?"

"Rằng cơ bụng tôi còn cứng hơn cái kia của thằng mặt trắng kia."

Tay Giản Tịch khựng lại, sau đó không chút do dự ấn mạnh lên vết thương của anh.

Hạ Nhiên chẳng hề nhăn mặt, còn nắm lấy cổ tay cô, giọng nghiêm túc:

"Tôi nói thật đấy. Cô nhìn trúng thằng mặt trắng kia vì cái gì?"

Giản Tịch không đáp.

"Chỉ vì thằng đấy đẹp trai thôi à?" Hạ Nhiên hỏi thẳng, "Chỉ với chuyện xảy ra trong KTV lần đó, hắn chẳng xứng với cô đâu."

Anh đang nhắc đến lần Lục Bình Nam uống say rồi cá cược với người khác, bắt Giản Tịch trong vòng nửa tiếng phải đến gặp anh ta ngay lập tức.

Nhìn gương mặt Giản Tịch mỗi lúc một lạnh lùng, Hạ Nhiên dứt khoát cầm lấy tăm bông, tự mình bôi thuốc.

"Hai người biết nhau từ hồi đi học đúng không?"

"Sao anh biết?"

"Tuổi trẻ dễ bị mấy thứ đó làm mù mắt lắm. Cứ nghĩ yêu lâu là chung thủy, nhưng trong mắt kẻ vô tâm thì chỉ là ngốc nghếch thôi."

Giản Tịch cảm thấy câu nói đó của Hạ Nhiên vừa buồn cười vừa chua chát.

Cô nói:

"Tôi thích anh ta mười năm rồi. Hồi năm nhất, anh ấy đứng trên bục thuyết trình, chủ đề là "Đổi mới cơ chế cải cách giáo dục"."

Hạ Nhiên cười khẩy đầy khinh miệt:

"Lông còn chưa mọc đủ mà bày đặt làm chuyên gia, đúng là tự tin quá đáng."

Anh vặn nắp chai cồn i-ốt lại, để vào trong hộp thuốc:

"Mấy cái kiểu yêu mười mấy năm hay mê trai đẹp gì đấy toàn là ảo tưởng thôi. Nếu cô chịu đứng ngoài mà nhìn lại, chắc chắn cô cũng thấy mình từng làm chuyện ngu ngốc."

Giản Tịch im lặng.

"Không phải vì đối phương quá giỏi đâu, mà là cô không dám bước ra khỏi cái vòng ấy để nhìn lại chính mình." Hạ Nhiên liếc nhìn cô:

"Sững người luôn à?"

"Có lẽ anh nói đúng." Giản Tịch nghiêng đầu, tay đặt trên vô lăng, "Nhiều năm như vậy rồi, tôi quen rồi. Cũng chưa gặp ai hơn anh ấy cả."

"Đúng là cố chấp đến khổ." Hạ Nhiên cố nén giọng,

"Cô có biết một người đàn ông thích một người phụ nữ thì sẽ như thế nào không?"

Giản Tịch ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

"Nhớ từng ngày kỷ niệm, tặng hoa tặng quà."

Hạ Nhiên bật cười thành tiếng:

"Không trách cô, chỉ là cô chưa trải qua thôi. Cái thằng kia chẳng tốt với cô chút nào đâu. Đàn ông mà thật lòng thích một người phụ nữ ấy hả, thì sẽ bất chấp mặt mũi mà theo đuổi cô ấy, không chịu nổi khi thấy người khác chạm vào cô ấy, đánh nhau thì nhất định ôm chặt cô ấy trong lòng, muốn ép cô ấy xuống bàn rồi suốt đêm..."