Chương 39

Lục Hán Tiêu khựng lại, thở dài bất lực:

"Năm đó nếu không phải do Hạ Nghiêm chơi đểu một vố, thì cậu cũng đâu đến nỗi..."

"Chuyện cũ đừng có mà nhắc lại nữa." Hạ Nhiên lạnh lùng cắt ngang, giọng đầy bực bội.

"Chỉ cần cậu muốn, gây dựng lại chẳng phải chuyện khó đâu. Chỉ cần cậu nói một câu thôi." Lục Hán Tiêu nghiêm túc, chân thành.

"Tôi ủng hộ cậu."

Hạ Nhiên khó chịu đứng dậy:

"Đừng có nói mấy chuyện vớ vẩn nữa. Tôi hỏi cậu, bố mẹ bác sĩ Giản làm gì?"

Ánh mắt Lục Hán Tiêu trở nên phức tạp:

"Thật lòng rồi à?"

"Vớ vẩn."

"Mẹ Giản Tịch làm kinh doanh, còn bố cô ấy..." Lục Hán Tiêu ngập ngừng một chút, cân nhắc từ ngữ.

"Ông ấy là công chức nhà nước. Cô ấy còn có một cậu em trai nữa."

Gia đình học thức cao à? Cũng đúng như Hạ Nhiên đoán.

Bên phòng bên cạnh vẫn còn nhóm đang đánh bài, Lục Hán Tiêu bảo:

"Qua chơi với tôi vài ván đi."

"Không có tiền." Hạ Nhiên vứt lại hai chữ, mở cửa bỏ đi thẳng.

(❁´◡`❁)

Phía bên Giản Tịch.

Ngày thường công việc dồn dập, hiếm hoi lắm mới có cơ hội xả hơi nên ai nấy đều như ngựa đứt cương. Giản Tịch lái xe tới nên không uống rượu, nhưng sau vụ lộn xộn vừa rồi, cô cũng chẳng còn hứng mà chơi nữa.

Bất ngờ điện thoại reo lên, một tin nhắn mới hiện ra:

[Ra ngoài.]

Giản Tịch lờ đi. Hai phút sau lại có tin nhắn khác:

[Vết thương đau quá, giúp tôi bôi thuốc được không?]

Giản Tịch tắt màn hình rồi lại bật lên, đọc đi đọc lại tin nhắn ấy. Cuối cùng, cô vừa đứng dậy vừa trả lời:

[Ở đâu?]

Cô mở cửa, tay vẫn còn nắm trên tay nắm cửa thì ngước lên nhìn thấy Hạ Nhiên đứng dựa vào tường với gương mặt bầm tím, tay trái xách theo một túi ni lông.

Giản Tịch bước tới, đưa tay ra:

"Đưa đây."

Cô mở túi ra nhìn thoáng qua, nhướn mày:

"Mua lắm thuốc mỡ thế này à?"

Hạ Nhiên ậm ừ:

"Ông chủ tiệm thuốc bảo vậy."

"Hắn chém anh rồi đấy." Giản Tịch mím môi.

"Đi theo tôi."

Trong xe của cô lúc nào cũng có sẵn một hộp y tế, đủ để xử lý mấy vết thương nhỏ thế này.

Hai người ngồi trong xe, Giản Tịch lấy ra một chai cồn i-ốt và một túi bông tăm:

"Đống thuốc kia chẳng hiệu quả mấy đâu, trước hết cứ sát trùng bằng cái này đã."

Hạ Nhiên ghé mặt lại gần:

"Làm nhẹ tay thôi đấy, đừng có nhân cơ hội này mà trả thù."

Giản Tịch và Hạ Nhiên nhìn nhau, một ánh mắt trong veo, một sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm. Chưa đầy vài giây, cả hai đều bật cười.

Nụ cười ấy như hòa cùng một nhịp điệu. Giản Tịch hắng giọng:

"Tôi đâu có thô lỗ như anh."

Khuôn mặt cau có suốt buổi tối của Hạ Nhiên cuối cùng cũng dịu xuống:

"Tôi là đàn ông, cô định so với tôi à?"

Cô không đáp lại, chỉ lặng lẽ bôi cồn i-ốt lên vết thương cho anh.