Lục Hán Tiêu đã làm đại ca suốt 30 năm, có tiếng tăm trong thành phố này, khống chế được không ít chỗ ăn chơi. Ai có chút mắt nhìn cũng phải kiêng dè vài phần.
Gã cao to kia sợ đến run lẩy bẩy, đứng ngồi không yên.
Giản Tịch bỗng nói:
"Chẳng ai đánh trúng em cả."
Đó là sự thật, cú đấm đó đã bị Hạ Nhiên chặn lại.
Lục Hán Tiêu nhìn mặt cô từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, xác nhận không có vết thương gì mới lạnh lùng phun ra một chữ:
"Cút!"
Lúc này, Hạ Nhiên mới xoa cằm, rít lên một tiếng:
"Đau chết mẹ luôn."
Giản Tịch cắn môi, cảm giác sợ hãi trào lên, nhưng ngoài miệng lại cứng cỏi:
"Ai bảo anh đỡ làm gì."
Hạ Nhiên bị nghẹn họng, hít một hơi rồi mới nói:
"Với cái thân hình gầy gò thế này, tôi không đỡ thì ngày mai cô được nghỉ ốm chắc."
Giản Tịch cũng không hiểu sao mình lại bực bội, nghiêng đầu nói:
"Liên quan gì đến anh."
Hạ Nhiên ngớ người ra, rồi bỗng mềm lòng, cúi đầu khẽ hỏi:
"Vẫn giận chuyện tối đó à? Hả?"
Giản Tịch ngước mắt lên, lạnh lùng nói:
"Chuyện gì cơ? À... tôi quên lâu rồi."
"Xin lỗi, tôi xin lỗi." Hạ Nhiên đột nhiên nhẹ giọng, "Tôi không nên nổi nóng với cô."
Sự lạnh lùng của Giản Tịch vụt tan biến, nỗi tủi thân vô cớ dâng lên, cô cúi đầu im lặng.
"Ê ê ê, chuyện tối đó là sao thế? Hai người làm gì thế hả?" Lục Hán Tiêu nghe nửa vời, tỏ ra đầy ẩn ý.
Hạ Nhiên liếc xéo hắn một cái:
"Liên quan gì đến cậu."
Lục Hán Tiêu chẳng thèm để ý, vỗ vỗ vai Hạ Nhiên:
"Vẫn nóng tính thế à, tưởng mình là bắp rang chắc."
Hắn cố tình nhắm đúng chỗ Hạ Nhiên bị thương mà đập vào, khiến Hạ Nhiên âm thầm chửi rủa: "Đồ hiểm độc."
Tối đó, Lục Hán Tiêu vốn đang ngồi trên lầu đánh bài. Một người bạn sau mới nói bâng quơ rằng dưới lầu có vụ lộn xộn, trong đó còn có một cô gái rất xinh. Bạn hắn tò mò hỏi xem xinh đến mức nào.
Nghe mô tả xong, linh cảm kỳ lạ của Lục Hán Tiêu trỗi dậy, hắn dẫn người xuống dưới.
Ngồi vào một bàn trà mới, Lục Hán Tiêu dẫn cả bọn vào:
"Muốn uống gì thì cứ gọi."
"Uống gì thì mấy người cứ uống trước đi." Hạ Nhiên giọng lạnh tanh, quay lưng lại, đấm thẳng vào mặt Lâm Gia đứng sau lưng.
Lâm Gia ngã sõng soài, ôm mặt không dám hé răng.
"Đám người kia làm trò gì, đừng có mà nói là mày không biết. Lâm Gia, đầu mày nặng quá hay sao? Muốn tháo xuống cho người ta đá chơi hả? Hử?!"
Mắt Lâm Gia đỏ hoe:
"Anh Nhiên, em..."
Hạ Nhiên giơ chân đá mạnh một cái:
"Cái gì mà ‘em... em’! Muốn chết thì cứ tự mà nhảy xuống đi!" Anh ta chỉ vào cửa sổ, giọng giận dữ. "Đừng có kéo người khác xuống theo! Cứ yên tâm, nếu cậu chết thì mẹ cậu ốm đau và đứa con sắp chào đời của cậu, tôi nhất định sẽ không lo đâu!"