Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngọt Ngào

Chương 36

« Chương TrướcChương Tiếp »
Khung cảnh lập tức náo loạn. Lâm Gia định lao lên giúp thì Hạ Nhiên quát lớn:

“Biến ngay! Dẫn cô ấy đi! Nếu cô ấy sứt mẻ dù chỉ một cọng tóc, tao lột da mày!”

Giản Tịch đứng chết trân vì choáng váng trước trận ẩu đả đầy bản năng này. Phải đến khi Hạ Nhiên hét lên, cô mới sực tỉnh. Cô hất tay Lâm Gia ra, sắc mặt lạnh băng rồi móc điện thoại ra gọi.

Một tên đàn em bên phía kia ré lên:

“Con nhỏ này gọi cảnh sát kìa!”

Đám người chuyển hướng, lao thẳng về phía Giản Tịch.

“Chết tiệt!” Hạ Nhiên văng tục, đẩy gã cao to về phía bọn đàn em rồi nhanh chóng ôm chặt lấy Giản Tịch ngay trước khi nắm đấm kịp giáng xuống.

“Bộp!”

Một tiếng nặng nề vang lên. Dù cách một lớp ngực rắn chắc của Hạ Nhiên, Giản Tịch vẫn cảm nhận rõ cơn chấn động truyền đến.

Mặt Hạ Nhiên tái đi, nhưng vòng tay ôm Giản Tịch vẫn không hề nới lỏng.

Tình thế nhanh chóng trở nên tồi tệ. Đám người kia vốn đông hơn hẳn, bao nhiêu cú đấm, cú đá cứ thế trút xuống người Hạ Nhiên.

Âm nhạc, tiếng chửi bới, âm thanh nắm đấm va vào da thịt. Thậm chí Giản Tịch còn nghe rõ cả tiếng xương kêu “răng rắc”.

Mọi thanh âm hỗn loạn đó hòa quyện lại thành một nỗi sợ hãi khủng khϊếp. Trong cơn hoảng loạn, thứ duy nhất khiến Giản Tịch còn giữ được chút tỉnh táo chính là tiếng tim đập dồn dập trong l*иg ngực Hạ Nhiên. Tiếng tim đập mãnh liệt của một người đàn ông đang bất chấp tất cả để che chở cho cô.

Bất ngờ, một giọng nam trầm thấp cất lên, đầy vẻ lười nhác nhưng lạnh lẽo đến rợn người:

“Đánh nhau trên địa bàn của tôi mà không xin phép trước sao?”

Đám người của gã cao to lập tức dừng lại, ngẩng lên nhìn như thể vừa thấy quỷ. Gã cao to bật dậy như lò xo, hoảng hốt kêu lên:

“Anh Tiêu… AnhTiêu!”

Ngược sáng từ cuối hành lang, một bóng người đứng sừng sững trong bộ sơ mi đen, sau lưng là hai hàng vệ sĩ trải dài.

Gã cao to lập tức rụt rè như con cừu non, cúi đầu khom lưng liên tục:

“Anh Tiêu, xin lỗi, xin lỗi ạ! Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi. Bọn em lập tức rời đi ngay ạ.”

“Khoan đã.”

Giọng của Lục Hán Tiêu lạnh như băng.

“Động đến người của tôi rồi, thì đứng ra chịu trách nhiệm đi chứ.”

Ánh mắt anh ta lia sang phía Giản Tịch, bước tới gần, đưa tay xoa xoa đầu cô:

“Từ bé đến giờ mày chẳng bao giờ chịu để người ta bớt lo. Tìm đường chết đấy à?”

Rồi anh ta liếc sang Hạ Nhiên đứng bên cạnh:

“Anh Nhiên, anh có thể thả tay ra rồi đấy.”

Hạ Nhiên khẽ cười nhạt, cánh tay vẫn siết chặt không buông.

Hai năm rồi.

Lục Hán Tiêu, cái gã này, vẫn ngông cuồng khó chịu như ngày nào.
« Chương TrướcChương Tiếp »