Chương 35

“Đúng đúng đúng, tôi cũng thấy thiếu cái cờ lê mà. Cứ tưởng anh Nhiên cầm nhầm rồi chứ.”

Hai người sóng bước rời đi như đã bàn tính từ trước.

Giản Tịch nói nhỏ:

“Đi với tôi ra ngoài lấy đồ nhé, đồng nghiệp của tôi còn đông lắm.”

“Ê, đợi đã!”

Giản Tịch khựng lại. Giọng gã cao to vang lên như tiếng sấm:

“Anh em Lâm, chú làm vậy là không ổn đâu đấy?”

Lâm Gia vội quay người, che chắn Giản Tịch sau lưng, cố cười giả lả:

“Em ra lấy đồ một lát, rồi quay lại ngay mà.”

“Ra rồi còn quay lại được chắc?” Gã cao to nhếch mép cười lạnh lẽo, nụ cười gằn đầy hiểm độc.

“Chính chú chủ động gọi tôi nói muốn làm chuyện này mà, giờ thì hàng này, chú phải là người chịu trách nhiệm!”

Giản Tịch vờ vô tội hỏi:

“Hàng gì cơ? Rượu à? Đúng lúc nhỉ, đồng nghiệp của tôi còn đông lắm, để tôi mua luôn giúp nhé.”

“Mày im miệng lại!” Gã cao to rống lên, chỉ thẳng tay vào mặt Giản Tịch:

“Còn léo nhéo nữa tao xé toạc cái miệng mày ra bây giờ!”

Ngón tay thô bạo của gã còn chưa kịp hạ xuống thì bất ngờ bị một bàn tay khác mạnh mẽ gạt ra.

Hạ Nhiên chen vào, đứng chắn ngay trước Giản Tịch, hoàn toàn che chắn cô khỏi tầm mắt của gã kia. Ánh mắt anh như ngọn núi lửa đang chực bùng phát, giọng nói lạnh băng:

“Mày thử chỉ thêm lần nữa xem?”

“Anh Nhiên…” Lâm Gia lắp bắp, như học sinh thi trượt gặp phải phụ huynh, hoảng sợ đến mất cả tự tin.

Hạ Nhiên quay đầu, giận dữ quát:

“Cậu còn mặt mũi gọi tôi là anh nữa hả?!”

Gã cao to bị Hạ Nhiên hăm dọa liền chột dạ, khí thế bỗng chốc tan biến. Hắn cười xòa lấy lòng:

“Ôi chao, anh Nhiên cũng ở đây à. Tôi không biết cô em này là người quen của anh, coi như tôi sai, tôi sai rồi.”

Nụ cười hắn đầy vẻ dẻo miệng, nhưng giọng điệu đằng sau lại sắc như dao:

“Nhưng chuyện gì cũng phải có lý lẽ chứ nhỉ? Thằng Lâm đồng ý nhận hàng của tôi rồi, giờ hàng đã ra khỏi kho mà nó lại muốn bỏ ngang thì đâu có được.”

Ánh mắt Hạ Nhiên tối sầm lại, sát khí bủa vây. Anh vốn đã sẵn vóc dáng cao lớn, vai rộng eo thon, giờ đứng dưới thứ ánh sáng lờ mờ càng toát lên vẻ dữ tợn.

Anh nheo mắt lại, giọng lạnh như băng:

“Bỏ ngang thì sao? Tao chính là muốn chơi mày đấy, thì sao nào?”

Mặt gã cao to cứng đờ, vài tên đàn em đứng phía sau hắn, nhìn tình thế này mà càng thêm khó chịu.

“Đừng tưởng vì ông Gia coi trọng mà muốn làm gì thì làm nhé! Họ Hạ kia, tao nói cho mày biết, rời khỏi ông Gia thì mày cũng chẳng là cái thá gì đâu!”

Hạ Nhiên cười khẩy, đầy khinh miệt:

“Thế thì thử xem tao có là cái thá gì không?”

Vừa dứt lời, anh vung mạnh nắm đấm thẳng vào cằm gã cao to. Cú đấm nặng trịch khiến đầu hắn ngửa hẳn ra sau.