Hôm qua khoa đã hẹn tối nay sẽ đi ăn liên hoan. Mọi chuyện đều diễn ra hết sức thuận lợi, ai cũng phối hợp rất tốt nên mọi người đều có thể tan làm đúng giờ.
Theo lệ cũ, ăn xong thì đi hát karaoke. Người dẫn theo gia đình thì không ít, còn người độc thân cũng chỉ có vài người thôi.
Một cô y tá thực tập nhanh nhảu hỏi:
"Chị Giản ơi, sao chị không dẫn bạn trai theo ạ?"
Giản Tịch cười đáp:
"Bạn trai tôi đẹp trai lắm, tôi phải giấu đi để tự mình ngắm thôi."
Cô y tá lập tức hứng thú:
"Có phải người lần trước đến đón chị không? Em thấy rồi, anh ấy mặc áo khoác màu sáng, đẹp trai lắm luôn!"
Câu nói vừa dứt, ngay lập tức mọi người rôm rả hỏi:
"Ai đấy? Người nào thế?"
Giản Tịch vẫn cười:
"Đã nói rồi mà, bạn trai là để giấu đi mà. Đã lộ mặt rồi thì chắc chắn không phải anh ấy đâu."
Mọi người cười xòa rồi lại tiếp tục vui chơi.
Giản Tịch xoa cổ, điện thoại báo có tin nhắn mới. Cô cầm lên xem, hóa ra là tin nhắn quảng cáo từ tổng đài 10086. Giản Tịch ấn tắt màn hình, nén lại cảm giác bồn chồn trong lòng.
Đã một tuần trôi qua mà Hạ Nhiên vẫn không hề liên lạc.
Cảm thấy ngột ngạt, Giản Tịch bước ra ngoài phòng hát để hít thở không khí. Đứng bên cửa sổ, cô có thể nghe thấy tiếng hát lộn xộn vang ra từ các phòng khác. Cô phóng tầm mắt ra ngoài. Xe cộ vẫn qua lại không ngừng, người say rượu loạng choạng được dìu đi, người bán hoa hồng cũng nhiều hơn hẳn. Ánh mắt Giản Tịch lướt qua một cây cột đá.
Bên dưới, có ba bốn người đàn ông đứng quanh cây cột. Cây cột khá lớn, đủ để che khuất người đứng sau, nhưng Giản Tịch đang ở tầng ba nên mọi hành động của bọn họ đều lọt vào tầm mắt cô.
Người đứng phía trái, dáng hơi thấp, trông quen quen, hình như là gã đi cùng Hạ Nhiên hôm trước khi đòi nợ.
Đám người đó có vẻ lén lút, động tác nhanh nhẹn trao đổi gì đó rồi nhanh chóng rời đi. Giản Tịch cũng không để tâm lắm.
Mấy phút sau, khi cô đang định quay về phòng thì thang máy bên cạnh "tinh" một tiếng rồi mở ra, chính là đám người khi nãy.
Lần này, Giản Tịch nhìn rõ rang. Đúng là Lâm Gia, người từng đi theo Hạ Nhiên.
Hắn bị một gã đô con khoác vai, giọng điệu đầy trấn an:
"Yên tâm đi anh em, không có chuyện gì đâu. Cứ làm cho tốt vào."
Ánh mắt Lâm Gia lộ rõ vẻ do dự, nhưng hắn vẫn không ngừng gật đầu. Tay hắn đút túi áo, siết chặt thứ gì đó bên trong.
Giản Tịch không rõ họ định làm gì, nhưng chắc chắn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Cô núp sau bức tường, móc điện thoại ra, không do dự mà gọi đi một cuộc.
Hạ Nhiên lúc đó đang phụ giúp trong quán của ông Triệu. Nhìn thấy tên người gọi hiện lên trên màn hình, anh ta chẳng kịp lau tay, vội vàng bấm nghe máy, giọng nói lúng túng: