Con đường bình thường người xe qua lại không ngớt, đêm nay bỗng yên tĩnh đến lạ.
Hạ Nhiên im lặng một lát, rồi bật cười khẩy, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống đầy khinh thường:
“Cô ghét một người mà còn phải nói ‘xin lỗi’ ư? Bác sĩ Giản này, cô đúng là giả tạo thật đấy!”
Tiếng còi xe vang lên từ phía xa, như một tín hiệu báo hiệu dòng xe cộ cuối cùng cũng tiếp tục lưu thông.
Đèn xe nhấp nháy, rồi vèo qua thật nhanh.
Trong khoảnh khắc ánh đèn lướt qua, Hạ Nhiên bất giác khựng lại. Anh thấy rõ trong mắt Giản Tịch là những giọt nước mắt cố nén sắp trào ra.
“Anh thì có tư cách gì chứ? Chúng ta thân nhau lắm sao? Đừng có tự coi mình là quan trọng!”
Dứt lời, Giản Tịch quay người rời đi, ép dòng nước mắt chực trào kia chảy ngược vào trong.
Bóng lưng cô gái ấy thon thả mà yếu ớt, mãi đến khi khuất sau cánh cổng khu chung cư, Hạ Nhiên vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Con đường lại chìm trong yên lặng, lý trí cũng từ từ quay trở lại.
Hạ Nhiên thò tay vào túi áo, rút điện thoại ra bấm số của Giản Tịch mà không chút do dự.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không đúng. Vui lòng kiểm tra lại.”
Sai số ư?
Sao có thể sai được chứ? Rõ ràng là cô đã chặn số anh, chỉ là không muốn tạo thêm rắc rối mà thôi.
Tay anh siết chặt chiếc túi trong tay thành nắm đấm.
Khoảnh khắc lúc nãy khi Giản Tịch khẽ cười hỏi anh “Thật sự mang nắp nồi tới cho tôi nếm thử à?” Anh còn chưa kịp nói gì.
Phải rồi, không chỉ có nắp nồi, mà còn cả nồi nữa.
Trong nồi là bát canh gà nóng hổi mà bà anh đã nấu vào buổi chiều.
Con gà ấy được làm sạch đúng theo cách mà Giản Tịch đã hướng dẫn lần trước, thậm chí còn cẩn thận hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Hạ Nhiên thả lỏng tay, đặt túi canh gà xuống ven đường. Anh đút tay vào túi quần, đá nhẹ hòn sỏi dưới chân. Đi được vài bước, anh quay đầu lại.
Bóng mình dưới ánh đèn đường, kéo dài ra thật xa.
(❁´◡`❁)
Giản Tịch về đến nhà, đặt điện thoại xuống bàn. Nghĩ ngợi một lát, cô lại cầm lên kiểm tra lần nữa, chắc chắn rằng số của Hạ Nhiên vẫn đang nằm trong danh sách đen mới an tâm.
Tâm trạng cô bị anh ta làm cho rối tung cả lên, nhưng cảm giác này hoàn toàn khác với lúc đối mặt với những bệnh nhân khó chịu trong công việc.
Làm nghề y đã lâu, điều quan trọng nhất là phải tách biệt rõ ràng giữa công việc và cuộc sống. Giản Tịch từng tham gia các buổi huấn luyện tâm lý, cô đã có thể làm rất tốt việc này.