Cô xoay người thì bất ngờ có một bóng đen lao ra từ sau gốc cây ngô đồng ven đường.
Giản Tịch suýt nữa hét lên, nhưng kịp nhận ra người trước mặt, là Hạ Nhiên, người đang cau mày nhìn cô.
Cô thở phào, tay vỗ ngực:
“Anh làm tôi hết hồn, cứ tưởng là...”
“Là gì?” Hạ Nhiên nhướn mày, giọng đầy châm chọc:
“Cướp tiền? Hay cướp sắc?”
Sắc mặt lạnh tanh của anh khiến Giản Tịch nghẹn họng. Đêm xuống, gió lạnh khiến cô khẽ rùng mình. Cô khoanh tay trước ngực, ngón tay móc vào quai chiếc túi giấy tinh xảo kia.
“Anh tới đây làm gì?”
Hạ Nhiên hừ mũi cười khẩy. Anh cao lớn, đứng trong màn đêm trông càng thêm áp lực.
“Đường này là do cô xây chắc? Sao, chỉ cho trai đẹp tới thôi, đàn ông chân chính thì không được à?”
Câu nói chua ngoa này khiến ngực Giản Tịch nghẹn lại. Cô thấy trong tay Hạ Nhiên đang xách một cái gì đó, bọc qua hai ba lớp túi ni lông. Cô liền đổi chủ đề:
“Anh mang gì đấy?”
“Cô quản được chắc?” Hạ Nhiên nghĩ đến cảnh cô và Lục Bình Nam ngồi trong xe liền thấy máu dồn lên đầu.
Giản Tịch vẫn nhẫn nại, giữ giọng ôn hòa:
“Thật sự là mang nắp nồi đến cho tôi nếm thử à?”
Ánh đèn đường hắt xuống, phủ lên mặt Hạ Nhiên một mảng sáng tối đan xen, vừa u tối vừa khó đoán.
Anh hừ một tiếng:
“Bác sĩ Giản này, cô đã thích tự đa tình thì thôi, sao còn để cái tên tiểu bạch kiểm kia hành hạ chưa đủ à? Muốn tìm thêm người để giày vò mình nữa sao?”
Gương mặt Giản Tịch lập tức sầm xuống. Cô lướt qua anh định rời đi.
Hạ Nhiên cảm thấy mình thất thế, liền buông lời cay nghiệt hơn nữa:
“Gã đó thì có gì hay ho chứ? Đáng để cô thích đi thích lại mãi thế sao? Có chút mắt nhìn không vậy?”
Giản Tịch dừng bước, hơi nghiêng đầu rồi khẽ cười nhạt:
“Tôi thích người đẹp trai đấy, anh quản được chắc?”
Câu nói ấy như trả lại nguyên vẹn sự đả kích mà Hạ Nhiên vừa ném về phía cô, khiến anh cứng họng.
Giản Tịch tiếp tục bước đi, gót giày cao gót nện xuống nền bê tông vang lên như tiếng đàn trầm thấp.
“Đẹp cái quái gì mà đẹp!” Hạ Nhiên đột nhiên lớn giọng, tay xách túi nhựa hét với theo:
“Bôi trát cả mặt lên mà cũng gọi là đẹp chắc? Em tin không, cơ bụng của anh còn cứng hơn cả... cái đó của hắn nữa đấy!”
Giản Tịch đột ngột quay phắt lại, sải bước nhanh đến trước mặt Hạ Nhiên:
“Anh Hạ, làm ơn giữ chút tự trọng. Tôi với anh quen chưa đầy hai tuần, chỉ vì mấy chuyện vớ vẩn mà buộc phải có chút giao thiệp, hoàn toàn ngoài ý muốn của tôi. Nếu chỉ là người dưng tình cờ gặp gỡ, tôi còn có thể giữ chút ấn tượng tốt về anh. Nhưng nếu anh còn tiếp tục buông lời xúc phạm bạn bè tôi nữa, xin lỗi, tôi sẽ ghét anh đấy.”