Chương 29

Buổi chiều, số sản phụ đến khám ít hơn, đa phần là để theo dõi tim thai. Giản Tịch ở trong phòng theo dõi một lúc, sau đó tiếp nhận một ca cấp cứu, là một sản phụ cần giữ thai gấp. Xử lý xong vừa kịp lúc tan ca lúc bảy giờ.

Lục Bình Nam rất đúng hẹn, đứng đợi sẵn ở cổng bệnh viện. Anh mặc áo khoác dài màu be nhạt, dựa vào chiếc xe Cayenne, trông phong độ và cuốn hút vô cùng.

Anh chạy tới đón cô, vừa đi vừa hỏi:

“Mệt không? Có muốn ăn thêm chút gì không? Bệnh viện các em bận thật đấy, anh đứng chờ mười lăm phút mà thấy tới ba xe cấp cứu vào rồi.”

Vừa nói, anh vừa tự nhiên cầm lấy túi xách trong tay Giản Tịch. Cô giật nhẹ lại nhưng vẫn bị anh lấy mất.

Lục Bình Nam ân cần mở cửa xe giúp cô:

“Xe của em bảo dưỡng xong chưa?”

“Ngày mai là lấy được rồi.” Xe của Giản Tịch hôm qua mới đưa đi bảo dưỡng, nên mấy hôm nay toàn phải gọi xe công nghệ để đi làm.

“Vậy sáng mai anh đưa em đi nhé.” Nói xong, Lục Bình Nam ngồi vào ghế phụ, thò tay ra sau ghế lấy một chiếc túi giấy tinh xảo đưa cho cô.

Giản Tịch không nhận lấy túi quà.

Lục Bình Nam hít sâu một hơi rồi nói:

“Tịch Tịch, lần trước là anh sai. Anh uống say nên mất kiểm soát, em đừng để bụng nhé. Coi như đây là quà bồi tội của anh.”

Ánh mắt Giản Tịch dời từ chiếc túi giấy lên khuôn mặt anh. Hồi đại học, chỉ cần anh nhìn cô thêm một chút thôi, tim cô đã đập thình thịch như muốn nổ tung.

Lớn lên, trưởng thành rồi, trải qua bao chuyện, thứ khó cưỡng lại nhất vẫn là cảm giác rung động ban đầu.

Thứ cảm xúc ấy theo năm tháng chẳng hề phai nhạt. Những người khác từng xuất hiện trong đời cô, tạm thời chẳng ai đủ sức thay thế.

Giản Tịch tự hiểu điều đó.

Cô nhận lấy món quà. “Cảm ơn.”

Vai Lục Bình Nam thả lỏng ngay tức thì. Hai chữ ấy có nghĩa là cô đã tha thứ cho anh. Tuyệt chiêu này của anh đúng là lần nào cũng linh nghiệm.

Tới căn hộ ở Hương Tạ, Giản Tịch vừa cầm túi xách lên vừa nói:

“Anh lái xe về cẩn thận nhé. Sáng mai không cần...”

Chưa nói hết câu, Lục Bình Nam bất ngờ nghiêng người tới, giọng nói lướt qua vành tai cô:

“Đừng khách sáo với anh.”

Bàn tay anh vòng qua eo cô, giúp cô tháo dây an toàn.

Giản Tịch theo phản xạ lùi người lại, nhưng Lục Bình Nam đã ngồi ngay ngắn lại như chưa có gì xảy ra.

Xuống xe, tạm biệt nhau. Mãi đến khi đèn hậu xe anh khuất hẳn, con tim nhảy nhót trong l*иg ngực Giản Tịch mới dần ổn định lại.