Chương 28

Giản Tịch cầm lấy hồ sơ bệnh án của sản phụ tiếp theo, nét mặt vẫn bình thản. "Làm ở khoa sản một năm thôi là em cũng sẽ như chị thôi."

Cô y tá nhìn Giản Tịch với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ngây ngô. Nhân lúc có chút thời gian rảnh, cô hỏi:

“Bác sĩ Giản, trưa nay chị muốn ăn gì ạ? Em bảo Giao Giao đặt cơm hộ.”

Giản Tịch gọi một phần đậu hũ hấp thanh đạm. Hôm qua ăn uống hơi quá đà ở nhà bác Triệu, sáng nay thức dậy cô đã thấy một nốt mụn nhỏ nổi trên mặt.

Không ngoài dự đoán, đến khi cô có thời gian ăn thì hộp cơm đã nguội ngắt.

Giản Tịch đặt hộp cơm vào lò vi sóng để hâm nóng lại. Trong lúc chờ đợi, cô vừa xoa bóp cổ vừa thở dài. Ngồi khám bệnh lâu ngày khiến cô không tránh khỏi những cơn đau cổ vai gáy – đúng là bệnh nghề nghiệp. Vì lý do này, Đào Khê Hồng đã mua cho cô một chiếc thẻ thành viên tại phòng gym nổi tiếng nhất nhì trong thành phố, còn nộp luôn phí năm năm liền, ép cô phải tập thể dục hai lần mỗi tuần.

Ngày mai phải trực đêm, Giản Tịch đang nghĩ tối nay sẽ tranh thủ đi tập thì điện thoại trong túi rung lên.

Cô rút điện thoại ra nhìn, khựng lại.

Ba chữ "Lục Bình Nam" hiện lên trên màn hình.

Giản Tịch bắt máy, giọng hơi lạnh lùng:

“Có chuyện gì?”

“Không có chuyện gì thì không được hỏi thăm em à? Tịch Tịch, em ăn chưa?” Giọng Lục Bình Nam nghe nhẹ nhàng, giống hệt kiểu một người bạn cũ ân cần thăm hỏi.

Anh ta chính là kiểu người như thế, khi lạnh nhạt thì đâm thẳng một nhát khiến người ta tổn thương thấu tim gan, lúc dịu dàng lại có thể chỉ với một câu nói mà làm người ta mềm lòng.

Bao năm rồi, cái tài khiến người ta “chết đi sống lại” của anh ta vẫn không hề mai một.

Thái độ của Giản Tịch bất giác dịu xuống:

“Ăn rồi.”

Lục Bình Nam cười:

“Anh đi công tác cả tuần, vừa mới xuống máy bay thôi. Tối nay anh qua đón em tan ca nhé? Mời em ăn cơm.”

Giản Tịch cầm điện thoại trong tay, tai bỗng nóng ran, bất giác áp đảo hoàn toàn cảm giác bực bội từ lần gặp nhau ở KTV lần trước.

“Hôm nay tôi trực, bảy giờ mới bàn giao ca, tôi ăn ở căng tin.”

“Không sao, vậy anh đón em lúc tan ca nhé. Gặp lại sau.” Lục Bình Nam nói nhanh như sợ cô kịp từ chối.

Lò vi sóng “đinh” một tiếng, báo hiệu cơm đã hâm nóng xong.

Suy nghĩ trong lòng Giản Tịch xoay mòng mòng cả trăm vòng. Cuối cùng, cô khẽ “ừ” một tiếng, đồng ý.