Chương 27

Chưa đến mười giây sau, Hạ Nhiên đã gọi điện tới. Giản Tịch hơi ngập ngừng nhưng vẫn bắt máy.

Cô mở lời thẳng thắn:

“Ngon không?”

Giọng Hạ Nhiên không giấu được ý cười:

“Lần sau để dành cho cô một cái nắp, nếm thử là biết ngay.”

Giản Tịch khẽ “ừm” một tiếng, khóe môi cong lên.

Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, Hạ Nhiên hỏi:

“Bác sĩ Giản vẫn đang ở bệnh viện à?”

“Không, tôi đang ở nhà, chuẩn bị đi tắm.” Giản Tịch khẽ xoa cánh tay, cảm thấy hơi lạnh.

Hạ Nhiên ngập ngừng:

“Vậy cô cứ làm việc của mình đi, tôi cúp máy đây.”

Chiếc điện thoại trong tay cô vẫn còn nóng hổi.

Hạ Nhiên nuốt khan một cái, mở hé cửa sổ để làn gió ùa vào, khiến anh nheo mắt lại.

Ngoại anh từ ngoài cửa đi ngang qua, làu bàu:

“Ôi dào, mở cửa sổ làm gì thế, muốn cảm lạnh à? Mau đóng lại, mau lên.”

Lần này, Hạ Nhiên nghe theo thật. Anh mở tủ lấy ra một chiếc qυầи ɭóŧ sạch:

“Tôi đi tắm đây.”

Ngoại anh nhìn theo bóng lưng anh, thắc mắc:

“Ơ, ăn xong mới tắm mà, sao giờ lại đi nữa rồi…”

(❁´◡`❁)

Mỗi sáng thứ Hai, bệnh nhân bao giờ cũng đông nhất.

Các bác sĩ sản khoa đều có lịch trực, chưa đến một tiếng mà các số buổi sáng đã đăng ký hết sạch.

Bận rộn thì cũng đành chịu, điều đáng ngại nhất là gặp phải bệnh nhân không biết lý lẽ. Sáng sớm, Giản Tịch đã gặp ngay một người chồng tố cô bừa bãi viết phiếu xét nghiệm, nói rằng bệnh viện bây giờ chỉ biết kiếm tiền quá đáng.

Giản Tịch kiên nhẫn giải thích:

“Kiểm tra dung nạp đường là xét nghiệm bắt buộc trong giai đoạn giữa thai kỳ. Vợ anh đang bị thừa cân, thuộc nhóm nguy cơ cao với bệnh tiểu đường.”

“Tôi không quan tâm! Vớ vẩn!” Người chồng vô cùng kích động.

“Chỉ có ăn nhiều đường mới bị đường huyết cao thôi. Vợ tôi có bao giờ ăn ngọt đâu, đừng có lừa tôi!”

Giản Tịch nhẹ giọng:

“Việc này không liên quan đến chuyện ăn ngọt hay không. Nếu không kiểm soát được đường huyết cao thì hậu quả sẽ…”

“Cô là bác sĩ kiểu gì thế, có biết khám bệnh không đấy? Tôi muốn đổi sang giáo sư lớn tuổi hơn, mấy người trẻ toàn kém kinh nghiệm!” Người đàn ông thô bạo ngắt lời, đập tay lên bàn cô ầm ầm.

Anh ta vừa chửi vừa đi ra khỏi phòng khám, ngoài cửa vẫn còn nghe rõ tiếng anh ta lầm bầm.

Giản Tịch bị cãi vã làm nhức đầu, xoa xoa thái dương rồi dặn y tá:

“Gọi người tiếp theo vào đi.”

Cô y tá là người mới thực tập, vẫn còn non nớt, thành thật nói:

“Bác sĩ Giản, bị vậy mà chị không nổi giận ạ?”

Giản Tịch mỉm cười:

“Chuyện này mà cũng nổi giận thì ngày nào tôi cũng phải cãi nhau mấy trận, sớm muộn cũng kiệt sức mất thôi.”

Cô y tá bĩu môi:

“Chị đúng là giỏi kiềm chế, chứ em mà là chị thì em phải cãi lại cho ra nhẽ.”