Nụ cười trên môi Giản Tịch biến thành tiếng cười khẽ bật thành tiếng.
Đào Tinh Lai lim dim mắt gặm chân giò heo, hỏi:
"Xem gì thế? Đang lướt Weibo của em à? Có phải bị mấy tấm ảnh tự sướиɠ của em làm cho cảm động muốn khóc không?"
Giản Tịch úp màn hình xuống mặt bàn, không trả lời. Trong lòng cô lại băn khoăn:
Sao Hạ Nhiên lại biết số điện thoại của mình nhỉ?(❁´◡`❁)
Phố Nha Đề.
Hạ Nhiên cầm điện thoại, lặp đi lặp lại hai động tác —
Mở khóa, khóa màn hình.Mở khóa, khóa màn hình.Tin nhắn cuối cùng đã gửi đi từ bốn mươi phút trước. Cô đang lái xe không tiện xem à? Hay điện thoại hết pin không thấy được?
Đợi thêm mười phút nữa.
"Khỉ thật!" Hạ Nhiên ném điện thoại lên giường, thấy ngứa mắt lại lấy gối đè lên.
Anh cầm hộp thuốc lá trên bàn, mở ra thì thấy đã hết sạch. Tâm trạng càng thêm bực bội, Hạ Nhiên khoác áo rồi gọi với ra ngoài:
"Bà ơi, cháu đi mua thuốc lá đây!"
Anh quyết tâm không mang theo điện thoại.
Nhưng vừa ra tới cửa, lòng anh cứ như bị níu lại bằng một sợi dây căng cứng.
Dừng chân nửa giây, Hạ Nhiên bực bội quay lại, kéo gối ra, mặt hầm hầm cầm điện thoại lên lần nữa.
Dù sao mình cũng không giống cô ấy, nhắn tin mà không trả lời, đúng là thiếu phép tắc.Đang miên man suy nghĩ thì màn hình bỗng sáng lên, "ting ting" một tiếng vang lên khiến Hạ Nhiên suýt đánh rơi điện thoại.
[Thế còn anh, ăn được mấy bát cơm?]
Vỏn vẹn mười chữ, thêm cả dấu câu, mà như thể có chân chạy nhảy loạn xạ từ màn hình vào mắt anh.
Ngón tay Hạ Nhiên run lên khi gõ tin nhắn, vừa gấp gáp lại vừa cố tỏ ra điềm tĩnh, thì ra cảm giác này là như vậy sao.
Bà ngoại gọi vọng ra bằng chất giọng mềm mỏng:
"Thế cháu còn chưa đi mua thuốc lá à?"
Hạ Nhiên tặc lưỡi một cái, nghĩ bụng:
Đang nói chuyện với bác sĩ Giản mà, còn thuốc lá cái gì nữa!(❁´◡`❁)
Khu căn hộ Hương Tạ.
Giản Tịch đặt chìa khóa xe lên kệ giày, vừa nhìn tin nhắn mới đến mà khóe môi vẫn không ngừng cong lên.
[Thế còn anh, ăn được mấy bát cơm?]
[Một nồi.]
Giản Tịch cầm điện thoại trong tay, cởϊ áσ khoác và áo len ra để trên giường. Chiếc áσ ɭóŧ màu xanh đậm ôm sát vòng ngực tạo nên một đường cong rõ nét, còn trên bộ đồ lót đồng bộ có thêu một bông bướm.
Cô đi chân trần, vừa đi vừa buông tóc. Trước khi vào phòng tắm, cô nghĩ ngợi một chút rồi quyết định nhắn tin trước:
[Thật à, ăn hết cả nồi sao?]
Gửi xong, cô bật cười thành tiếng. Chắc là do đi ăn cùng với Đào Tinh Lai nên bị lây cái tính kỳ quặc của nó rồi.