Giản Tịch quay đầu xe, chạy đến chỗ hẹn với em trai.
“Chị tới rồi, em đâu?”
Đào Tinh Lai bước xuống từ một chiếc xe riêng:
“Quay lại phía sau.”
Vừa thấy em trai, Giản Tịch chẳng biết nói gì hơn.
Cao 1m85, khoác chiếc áo khoác dài màu sẫm, trên sống mũi cao còn đeo thêm cặp kính râm.
“Tối thế này mà đeo kính râm, sợ người ta không nhận ra em là ai à?” Giản Tịch nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu.
Đào Tinh Lai choàng tay qua vai chị:
“Mắt em bị viêm, không chịu được ánh sáng.”
Giản Tịch né tránh:
“Tránh xa chị ra, chị không muốn thành đối tượng scandal của em đâu.”
Đào Tinh Lai làm vẻ mặt tổn thương:
“Chị, em sắp khóc rồi đấy!”
Giản Tịch xoa đầu em:
“Lớn tướng hai mươi ba tuổi rồi mà còn như con nít.” Cô nhún vai một cái rồi nói: “Thôi được rồi, muốn dựa thì dựa đi.”
“Chị không sợ lên báo à?”
“Không sợ.” Giản Tịch tỏ ra thản nhiên. “Dù sao em cũng chẳng nổi tiếng lắm, chả có paparazzi nào chụp đâu.”
Lần này Đào Tinh Lai thật sự muốn khóc rồi.
Chị em họ người theo họ bố, người theo họ mẹ. Đào Tinh Lai vốn học ngành luật, nhưng cơ duyên bước chân vào giới giải trí lại từ một lần làm mẫu ảnh bán thời gian hồi năm ba đại học, rồi cứ thế mà bén duyên với nghề.
Vì chuyện này mà Đào Khê Hồng rất không hài lòng, còn Giản Ngôn Thanh thì khá thoải mái, chỉ dặn dò cậu đừng làm gì quá trớn.
Ngồi xuống bàn ăn, Giản Tịch quen thuộc gọi mấy món mà Đào Tinh Lai thích, rồi bảo em bỏ kính râm ra. Vừa nhìn thấy, cô ngạc nhiên:
“Sưng đến mức này rồi à? Đã đi khám chưa?”
“Rồi, nhỏ thuốc mắt rồi.” Đào Tinh Lai nói, đôi mắt đào hoa giờ trông như hai cái bánh bao nhỏ.
“Thuốc nhỏ mắt chắc không giảm viêm đâu. Để chị nói với bác sĩ Tần, mai em qua khám thử nhé.”
“Em không đi.” Đào Tinh Lai từ chối ngay.
“Hả?” Giản Tịch khó hiểu.
“Ai bảo anh ta đẹp trai hơn em cơ chứ.”
“……”
Điện thoại của Giản Tịch vang lên, âm báo tin nhắn "ting ting" vang lên. Cô vừa lướt màn hình vừa nói:
"Em thích đi thì đi, để xem mắt sưng thêm thì làm sao mà thành ảnh đế được."
"Em đóng vai người mù mà, em dựa vào vai này để đoạt giải ảnh đế đấy."
Giản Tịch khẽ cười khẩy:
"Ban giám khảo đâu có mù."
Cô liếc xuống màn hình, một tin nhắn hiện lên:
[Bà cụ nhờ tôi cảm ơn cô, nói là cô gϊếŧ gà đẹp mắt lắm, hầm ra nồi canh đặc biệt ngon, bà ăn liền ba bát cơm.]
Đọc đến dòng cuối cùng, khóe môi Giản Tịch cong lên thành nụ cười.
Ngay sau đó, một tin nhắn khác xuất hiện:
[Mặc dù tôi cũng chẳng biết cái lý thuyết nhảm nhí này ở đâu ra.]