Toàn bộ quá trình gọn gàng, sạch sẽ, không hề vội vã.
Đã làm thì làm cho xong, sau khi vặt lông, Giản Tịch tiện tay mổ phanh bụng con gà luôn.
Bà ngoại đứng bên cạnh khen không ngớt:
"Thời buổi này tìm được cô gái biết làm thế này hiếm lắm đấy."
Hạ Nhiên cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên:
"Em còn biết làm chuyện này nữa à?" Thật sự chẳng giống chút nào.
Giản Tịch đặt bộ lòng vào bát, cười đáp:
"Anh quên tôi học ngành gì rồi sao? Năm nhất tôi đã ở trong phòng giải phẫu loay hoay với đống ruột gan rồi đấy."
Hạ Nhiên: "……"
Giản Tịch ngẩng đầu, cười hỏi:
"Sợ rồi à?"
"Em là con gái mà làm mấy việc này, không thấy sợ chút nào sao?" Hạ Nhiên rút ra một điếu thuốc, ngậm lên miệng nhưng không châm lửa vì có bà ngoại và Giản Tịch ở đó.
Giản Tịch xắn tay áo lên cao, lộ ra hai cánh tay trắng ngần như cành sen. Cô đưa tay vuốt mấy lọn tóc vương bên tai rồi nói:
"Lần đầu thấy xác chết, tôi sợ đến nỗi hai tháng không dám ăn thịt."
Hạ Nhiên hỏi tiếp:
"Thế giờ thì sao?"
"Giờ tôi có thể vừa ngồi trong phòng giải phẫu vừa gặm đùi gà."
Hạ Nhiên rút điếu thuốc ra khỏi miệng, im lặng hai giây rồi bật cười.
Giản Tịch mở vòi nước, chà xát hai tay dưới dòng nước, rồi cất giọng lớn gọi vào trong nhà:
"Bà ơi, cháu về đây nhé!"
Hạ Nhiên tiễn cô ra xe, giúp cô xem đường. Sau khi chỉnh xe ngay ngắn, Giản Tịch kéo cửa kính xuống, mỉm cười mà không nói lời tạm biệt.
Vào nhà, bà ngoại đuổi theo hỏi cô gái đó là ai. Hạ Nhiên bực mình, nằm lên giường ngủ trốn cho đỡ phải nghe bà lải nhải.
Nhưng trằn trọc suốt nửa tiếng vẫn không tài nào ngủ nổi. Trong đầu cứ quẩn quanh hình bóng của Giản Tịch.
Hình ảnh cô lái xe đưa vợ lão Triệu đến bệnh viện, băng qua cả đèn đỏ.
Khoảnh khắc cô bước ra từ phòng phẫu thuật trong chiếc áo blouse trắng, trông như một thiên thần vậy.
Ngay cả lúc cô gϊếŧ gà, cứ như đang thái bít tết ấy, cũng thật khiến người ta phải khâm phục.
Nghĩ đến đây, Hạ Nhiên ngồi dậy, rút ra một điếu thuốc, hút nhanh và mạnh như muốn xua đi những suy nghĩ trong đầu.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho lão Triệu:
"Để chị dâu nghe máy đi."
(❁´◡`❁)
Giản Tịch không về nhà ngay mà ghé qua trung tâm thương mại để chọn cho mẹ một chiếc áo len. Tuần sau là sinh nhật của bà.
Xong việc thì trời đã xế chiều. Trên đường về, cô nhận được cuộc gọi từ Đào Tinh Lai.
“Chị ơi, chị đang ở đâu thế?”
“Ở gần chỗ Hỷ Doanh Môn đây.” Giản Tịch đeo tai nghe Bluetooth, đứng chờ đèn xanh.
“Em cũng ở gần đấy, ăn cơm chung không?”
“Không sợ bị fan nhận ra à?” Giản Tịch cười hỏi. “Nói tên quán đi, chị qua.”
“Không sợ, em cải trang kỹ lắm rồi.” Đào Tinh Lai nói: “Nhà hàng Tần Hoàng nhé.”