Chương 23

Bỗng nhiên, một tiếng gà kêu dài thảm thiết vang lên, kèm theo âm thanh cánh đập loạn xạ.

Chỉ thấy Giản Tịch nửa quỳ nửa ngồi, một tay giữ chặt hai cánh gà, trông nhẹ nhàng như chẳng tốn chút sức lực nào:

"Chạy nữa đi."

Cô bước đến chỗ Hạ Nhiên, đưa con gà cho anh:

"Cầm lấy này."

Con gà tỏ vẻ không cam lòng, rướn cổ "cục cục" phản đối đầy phẫn nộ.

Hạ Nhiên nhận lấy con gà, tặc lưỡi:

"Được đấy, thân thủ không tồi nhỉ!"

Giản Tịch cười khẽ:

"Chuyện nhỏ thôi mà."

"Ôi trời, bắt được là tốt rồi! Con gà mái này nuôi quê đấy, 48 nghìn một lạng cơ đấy." Bà ngoại lật đật chạy tới, thấy Giản Tịch thì tươi cười rạng rỡ:

"Cảm ơn cháu nhé, cô gái tốt bụng."

Hạ Nhiên giới thiệu:

"Đây là bà ngoại cháu ạ."

Giản Tịch thân thiện chào hỏi:

"Cháu chào bà ạ!"

Đôi mắt bà lão sáng rực, nhìn Giản Tịch không rời mắt:

"Tốt, tốt, tốt! Vào nhà chơi đã cháu, bà làm cho cháu ít khoai lang chiên nhé."

"Thôi thôi, bà đừng bày vẽ nữa." Hạ Nhiên vội chen ngang, chặn giữa hai người cắt đứt tràng dài của bà, "Con gà này bà tính làm thịt à?"

Bà ngoại không vui vì bị ngắt lời, lẩm bẩm:

"Làm thịt hầm canh gà bồi bổ cho cháu đấy!"

Hạ Nhiên nhíu mày:

"Cháu khỏe như voi, bổ béo gì mà bổ."

Hạ Nhiên cởϊ áσ khoác, xắn tay áo lên. Lúc anh dùng lực, cánh tay nổi gân xanh cuồn cuộn, trông rắn rỏi đầy sức mạnh. Anh liếc qua Giản Tịch, thấy cô đang cười khúc khích.

"Em cười gì đấy?"

Giản Tịch lập tức thu lại nụ cười, nhướn mày mà không nói gì.

Hạ Nhiên nhăn mày một chút, rồi tập trung vào "công việc chính".

Anh đập mạnh con gà xuống đất, chân trái đè chặt đầu nó, chìa tay ra:

"Đưa dao đây."

Bà ngoại vội vàng chạy tới đưa dao, còn không quên dặn dò:

"Nhớ chặt gọn gàng đấy nhé, đầu gà cũng phải giữ lại, cháu không ăn thì bà ăn."

Giản Tịch nhìn tư thế của anh mà lòng đầy cảm xúc lẫn lộn:

"…Anh định chặt đứt đầu nó trong một nhát dao luôn à?"

Hạ Nhiên đương nhiên đáp:

"Chứ còn gì nữa?"

Giản Tịch nhướng mày:

"Anh gϊếŧ gà thế à?"

Hạ Nhiên gật đầu chắc nịch:

"Đúng vậy."

Giản Tịch giơ ngón cái lên, vẻ mặt khó tả. Cô liếʍ môi một cái, thật sự không thể chịu nổi nữa:

"Đưa dao cho tôi."

Hạ Nhiên ngần ngừ, nhìn bàn tay trắng trẻo của Giản Tịch đang chìa ra trước mặt:

"Đưa đây nào."

Giản Tịch giật lấy con dao, lật qua lật lại cân thử độ nặng trong tay. Sau đó, cô tay cầm dao, tay giữ con gà, động tác vô cùng thành thạo.

Cô lật cổ con gà xuống dưới, tay phải ghìm chặt.

Giản Tịch nhổ đi mấy sợi lông tơ ở cổ gà, rồi dùng dao rạch sâu một đường, lưỡi dao lướt xuống, máu gà đỏ tươi chảy ào ào vào chiếc bát sứ.