Chương 22

Giản Tịch vô cùng hào hứng, mỗi lần thử một món lại khen không ngớt lời:

"Anh Triệu, anh từng làm đầu bếp à? Món nào cũng ngon tuyệt!"

Lão Triệu nghe vậy mà vui như mở cờ trong bụng:

"Toàn là tôi tự học đấy."

Vợ lão Triệu gắp cho Giản Tịch một miếng đuôi heo:

"Bác sĩ Giản, thích thì cứ đến ăn thường xuyên nhé. Cô trẻ thế mà đã có thể tự tay phẫu thuật rồi, giỏi thật đấy!"

"Tôi đi học sớm, giữa chừng còn nhảy lớp, giai đoạn thực tập cũng không bỏ sót đâu." Giản Tịch cười thoải mái. "Yên tâm, tôi không nhờ ai chạy cửa sau đâu."

Cả bàn cười vang, kết thúc bữa trưa trong không khí vui vẻ, ấm cúng.

Sau bữa ăn, đứa nhỏ trong nhà đói bụng, vợ lão Triệu đi cho con bú. Giản Tịch tiện miệng hỏi:

"Chị có đủ sữa không?"

"Đủ thì đủ, nhưng ngực bên trái cứ căng tức, bé bú mà không ra sữa." Vợ lão Triệu đặt đứa nhỏ vào nôi xong thì thở dài.

Hai người ra phòng khách, Giản Tịch nói:

"Chị phải chú ý đấy, cẩn thận bị tắc tuyến sữa, nếu viêm là không thể cho bé bú trực tiếp nữa đâu."

Cô nghĩ ngợi rồi nói thêm:

"Tôi quen một cô chuyên viên mát-xa sữa mẹ, có kinh nghiệm lắm. Để lát nữa tôi gửi số cho chị nhé."

Vợ chồng lão Triệu vội vàng cảm ơn rối rít.

Giản Tịch đứng dậy tạm biệt:

"Cảm ơn bữa cơm của anh chị, tôi đi trước đây."

Hạ Nhiên cũng nói:

"Tôi đi cùng luôn."

Hai người lần lượt ra cửa. Giản Tịch rút chìa khóa xe ra, hỏi cho có lệ:

"Có cần tôi đưa anh về không?"

Nhà Hạ Nhiên chỉ cách đó khoảng 200 mét, lần trước rửa xe anh từng nhắc đến. Giản Tịch cũng chỉ hỏi xã giao thôi, tay đã mở cửa xe chuẩn bị ngồi vào.

Nào ngờ Hạ Nhiên đáp ngay:

"Được chứ."

Giản Tịch hơi sững người, nhận ra Hạ Nhiên đang nhìn mình, ánh mắt bình thản không gợn sóng.

Cô đành gật đầu:

"Lên xe đi."

Chưa đầy hai phút đã tới nơi, trước mắt là một căn nhà hai tầng không mới không cũ.

Trước cửa có một bà lão đứng đó, đang cố sức giữ chặt một con gà.

Con gà đập cánh phành phạch, miệng kêu quang quác, lông vũ văng tứ tung. Bà lão bị cánh gà quạt vào mặt đến mức chớp mắt liên tục.

Hạ Nhiên vội mở cửa xe lao tới:

"Bà ơi, bà làm gì thế?"

Anh vừa cất lời, bà lão giật mình. Con gà liền vùng khỏi tay bà mà chạy loạn khắp nơi.

"Con gà của tôi! Con gà của tôi!" Bà lão kêu trời, thân hình tròn trịa lắc la lắc lư đuổi theo con gà.

Hạ Nhiên vội cản lại:

"Để cháu! Bà cứ đứng yên đấy ạ!"

Hạ Nhiên chân dài tay dài, đuổi theo con gà, hết vồ tới bắt mà chẳng dính được lần nào. Con gà bị hoảng loạn, càng chạy càng điên cuồng.