Ánh mắt anh kiên quyết, như nhất định đòi được câu trả lời.
Giản Tịch nghịch ngợm ngón tay trên chậu đỗ quyên, rồi nói: "Một căn hộ gần bệnh viện, tôi thuê riêng. Công việc bận rộn lắm nên tôi thích ở riêng cho tiện."
"Vậy bệnh viện các cô không cấp ký túc xá à?"
"Có chứ, nhưng ở trong viện từ sáng tới tối, chẳng khác gì ngồi tù." Giản Tịch trả lời tỉnh bơ.
Hạ Nhiên bật cười khẽ: "Nghe như cô từng ngồi tù rồi không bằng."
Giản Tịch đáp nhanh: "Anh cũng chưa ngồi tù mà."
Nhưng bất ngờ, Hạ Nhiên im lặng.
Lòng Giản Tịch thoáng trùng xuống, cô lỡ mạnh tay ngắt luôn một bông hoa.
"Nhìn gì mà căng thế." Hạ Nhiên bật cười, ánh mắt thoáng nhẹ nhõm: "Tôi chưa từng ngồi tù đâu."
Giản Tịch khẽ "ồ" một tiếng, gương mặt vẫn bình thản, nhưng cô cảm nhận rõ ràng một điều: cảm giác nặng nề trong lòng mình bỗng nhiên nhẹ bẫng.
"Bác sĩ Giản ơi, sắp dọn cơm rồi!" Giọng lão Triệu vang lên hòa trong mùi thơm ngào ngạt của thức ăn.
"Đi thôi." Hạ Nhiên bước về phía phòng khách.
"Anh Hạ Nhiên."
"Hử?" Anh ngoái lại, khó hiểu.
Giản Tịch nghiêng đầu, mái tóc dài khẽ đổ nghiêng sang vai phải, nắng ngoài ban công hắt lên đôi vai cô thành một vùng sáng mềm mại. Cô nói: "Giơ tay ra nào."
Hạ Nhiên đứng ngẩn ra một lúc lâu, rồi như bị nụ cười nơi khóe môi cô dẫn dắt, anh bỗng vô thức làm theo.
Anh giơ tay ra.
Bàn tay nắm chặt của Giản Tịch từ từ mở ra, một bông đỗ quyên đỏ rực rơi xuống lòng bàn tay anh.
"Phần thưởng anh muốn đấy." Cô thả lại một câu nhẹ nhàng rồi quay người bước vào phòng khách.
Hạ Nhiên nhìn xuống lòng bàn tay, bông hoa đỏ tươi rực rỡ, chính là bông hoa mà khi nãy cô đã lỡ tay ngắt xuống.
Phần thưởng này...
Chợt trong đầu anh vang lên câu nói khi nãy lúc lướt qua nhau:
"Anh Hạ, anh siêu thật đấy."
Giọng cô mềm mại, nụ cười bên khóe môi thoáng dịu dàng, mà sức sát thương của nụ cười ấy, vừa đâm thẳng vào tim, vừa khiến tai nóng bừng.
Hạ Nhiên ngước mắt lên, trông theo bóng lưng Giản Tịch. Dáng người cô cao ráo, vòng eo thon gọn, đường cong phía sau được chiếc quần jeans bó sát tôn lên đầy cuốn hút.
Một cơn nóng bức không rõ từ đâu bùng lên trong lòng Hạ Nhiên, thiêu đốt đến mức anh không thể nào đè nén xuống được.
(❁´◡`❁)
Lão Triệu chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, đủ cả gà, vịt, cá, thịt, món nào cũng có.
Giản Tịch không giống hầu hết phụ nữ khác, cô không kiêng đồ mặn để giữ dáng. Ngược lại, cô rất thích ăn thịt, món nào cũng ăn ngon lành.
Hạ Nhiên cảm thấy cô ăn còn khỏe hơn cả đàn ông.