Chương 20

"Không biết cô thi bằng lái ở đâu đấy nhỉ?" Hạ Nhiên gõ gõ lên cửa kính xe, bóng dáng cao lớn của anh che kín ánh sáng phía trước.

Thấy anh, Giản Tịch ngẩn ra một lát rồi cười khổ: "Anh định bắt tôi thi lại à?"

Hạ Nhiên liếc nhìn cô: "Phải tìm chỗ đào tạo mà đòi lại tiền mới đúng, dạy thế này mà cũng thu phí à? Xuống xe đi, tôi giúp cô lùi xe vào."

Giản Tịch nghe lời xuống xe, đứng qua một bên nhìn anh.

Chỉ thấy đôi bàn tay nổi rõ gân xanh của anh khéo léo điều khiển vô lăng vài vòng là chiếc xe đã ngoan ngoãn vào đúng vị trí.

Sau khi xuống xe, Hạ Nhiên đưa chìa khóa cho cô.

Chờ một lát, anh mới nói: "Cô không định nói gì à?"

"Hả?" Giản Tịch ngơ ngác: "Nói gì cơ?"

Hạ Nhiên chậc lưỡi: "Khen tôi một câu đi chứ."

Giản Tịch: "…"

"Là bác sĩ Giản đấy à, mau vào đi, vào trong nhà nào!" Giọng lão Triệu vang lên đầy phấn khởi từ cửa.

Giản Tịch mở cốp xe lấy quà ra, cười nói: "Tôi đứng ngoài đã ngửi thấy mùi thịt thơm lừng rồi đấy. Đây là quà tôi mang cho bé con nhà anh."

Nhà lão Triệu là một căn nhà xây riêng, ban công thông với phòng khách, xung quanh trồng rất nhiều cây cảnh.

Vào nhà, Giản Tịch chơi đùa với đứa bé một lát, sau đó giúp vợ lão Triệu kiểm tra vết mổ rồi mới ra phòng khách.

Hạ Nhiên đứng ngoài ban công hút thuốc, làn khói nhạt nhòa theo gió bay đi, để lại chút hương khói vương vấn trong không khí. Anh đứng quay lưng lại, bờ vai rộng lớn, vòng eo săn chắc, chiếc áo khoác xanh đậm càng tôn lên dáng người mạnh mẽ, rắn rỏi.

Giản Tịch bước tới: "Tôi để ý thấy anh thích hút thuốc lắm nhỉ?"

Ngón tay Hạ Nhiên kẹp điếu thuốc đã cháy nửa: "Không thích."

"Vậy sao vẫn hút?"

"Không muốn cai." Thấy cô đi tới, Hạ Nhiên dụi điếu thuốc vào chậu đất, sau đó xoay người dựa vào lan can, tư thế ấy khiến phần eo của anh trông càng vững chắc, khỏe khoắn hơn.

"Cậu quen lão Triệu lâu chưa?" Giản Tịch hỏi.

"Hơn hai năm rồi." Hạ Nhiên đáp: "Từ lúc tôi chuyển về đường Nha Đề là quen."

Giản Tịch tiếp tục hỏi: "Vậy trước đây anh ở đâu?"

"Khu Thiên Tân."

"Khu đấy đang phát triển tốt mà, sao lại chuyển đi?" Khu Thiên Tân là nơi phát triển mạnh nhất thành phố, giá nhà tăng vọt từng ngày.

Hạ Nhiên liếc nhìn cô một cái, giọng thản nhiên: "Ở không nổi nữa. Mà này, cô hỏi lắm thế, đang điều tra hộ khẩu à?"

Vẻ mặt Giản Tịch từ ngạc nhiên chuyển thành nghẹn lời.

Hạ Nhiên nhếch môi cười: "Hỏi tôi nhiều thế rồi, giờ đến lượt tôi hỏi nhé."

"Tại sao?"

"Công bằng thôi." Nụ cười trên môi Hạ Nhiên càng thêm rạng rỡ: "Hỏi y như cô vừa nãy, tôi nhất định không để cô thiệt đâu. Cô ở đâu?"

Giản Tịch: "…"