Chương 19

"Nhà mình hết ga rồi đấy, cháu đi nạp một bình về nhé. Về bà rán cho mười cái nem."

"Ăn gì mà nhiều thế, bà định nuôi heo à?" Hạ Nhiên vừa đánh răng vừa cằn nhằn.

"Nuôi thành heo thì càng tốt." Bà ngoại còng lưng, đôi tay ngắn mập nhưng lại rất nhanh nhẹn. "Nếu cháu chê phiền thì kiếm cô nào về nhanh lên, bà cũng chán lắm rồi đấy."

Hạ Nhiên vừa đánh răng vừa vặn mở ốc để tháo bình ga cũ ra, miệng còn đầy bọt kem: "Cháu mà dẫn về thì bà nhớ chia nửa phần càm ràm cho cô ấy nhé."

Bà ngoại nhấc thau nem đầy ú ụ lên bếp, vừa nhón chân vừa nói: "Thế thì mau mà kiếm người yêu về đi, nhóc con à, cháu làm bà lo muốn chết đây này."

Trên đường về sau khi đã nạp ga xong, Hạ Nhiên bị mùi thơm từ đâu đó cuốn chân dừng lại. Anh nhìn qua cửa sổ bếp nhà lão Triệu, thấy ông ta đang bận rộn nấu nướng.

"Ui chà, cả trăm năm rồi mới thấy ông vào bếp đấy nhé." Hạ Nhiên trêu.

Lão Triệu đeo tạp dề, đang bận bóc tỏi, vừa nhô đầu ra cửa sổ vừa hét lên: "À đúng rồi, tôi đang định gọi cho cậu đây. Trưa nay qua nhà tôi ăn cơm nhé."

"Có chuyện gì vui à?"

"Hôm nay tôi mời bác sĩ Giản ăn cơm để cảm ơn vị cứu tinh của nhà tôi đấy. Cậu cũng quen mà, qua góp vui đi."

Tay Hạ Nhiên đang cầm bình ga hơi khựng lại: "Giản Tịch à?"

"Ừ, đúng cô ấy đấy." Lão Triệu bóc xong tỏi, lại quay người đi lấy bó hẹ. "Thôi nhé, tôi bận rồi, nhớ đến đúng giờ đấy."

Hạ Nhiên xách bình ga về nhà, nhanh chóng thay xong rồi bước vào phòng ngủ.

Bà ngoại ngồi trên ghế sofa đang móc áo len, vừa móc vừa liếc vào trong phòng: "Ôi chao, cháu đang làm gì đấy?"

Hạ Nhiên cởi trần, phía dưới mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình, cơ bụng và eo săn chắc nổi rõ từng đường nét.

Trên tay anh cầm hai chiếc áo: một chiếc màu xám và một chiếc màu xanh đậm. Bà ngoại chỉ vào chiếc áo len màu xám: "Cái này được đấy, trông ấm áp lắm."

Hạ Nhiên không chút do dự chọn ngay chiếc áo xanh đậm: "Trưa nay cháu sang nhà lão Triệu, bà cứ ăn cơm trước nhé."

Lúc 11 giờ 40 phút, Hạ Nhiên ra ngoài. Khi vừa đến trước cửa nhà lão Triệu thì đúng lúc thấy Giản Tịch đang loay hoay đỗ xe.

Cô gặp chút rắc rối. Xe bị kẹt trên dốc, mãi không đỗ được vào chỗ.

Kỹ năng lái xe của cô cũng tạm ổn, chỉ là rất ngại những tình huống dở dở ương ương như thế này. Mày mò một lúc, chẳng những không đỗ ngay ngắn được mà xe còn bị kẹt chéo giữa đường, trước sau đều là cọc đá lớn, tiến thoái lưỡng nan.