Giản Tịch cầm hộp cơm nhìn anh: "Chắc anh từng bắt nạt mấy đứa nhỏ tuổi hơn chứ gì."
Hạ Nhiên khựng lại: "..." Anh cầm bàn chải, nước từ đầu ngón tay rơi xuống, khẽ nói: "Cô miệng lưỡi sắc bén thế này, chắc chẳng ai dám bắt nạt đâu."
Giản Tịch ăn xong, cầm hộp cơm đi tới: "Vòi nước ở đâu nhỉ? Tôi rửa bát chút."
Hạ Nhiên chìa tay ra: "Đưa tôi đi, để tôi làm cho."
Chưa kịp để cô hành động, Hạ Nhiên đã nhanh chóng rút hộp cơm từ tay cô, rồi đưa thẳng vào vòi nước xịt rửa. Chỉ vài lượt xả là sạch bóng.
Anh đặt cái bát sang một bên, sau đó lại lấy cả đệm ghế và thảm sàn từ trong xe ra để rửa sạch. Ngoài sân chỉ có một chiếc đèn nhỏ không quá sáng, ánh sáng mờ nhạt phủ lên người anh, tĩnh lặng đến mức chỉ nghe được tiếng nước chảy.
Khi rửa xe xong, Hạ Nhiên quay lại thì phát hiện Giản Tịch đang ngồi trên chiếc ghế tựa vào tường, ngủ gật. Ba ngày liên tiếp làm việc với cường độ cao, cả tinh thần lẫn thể lực của cô đều đã kiệt quệ.
Hạ Nhiên lau khô tay rồi đi đến, phát hiện khóe miệng cô còn vương lại một ít vụn nếp chưa kịp lau sạch. Đôi mắt khép lại, hàng mi cong vυ"t tạo thành đường nét mềm mại. Giản Tịch không phải kiểu người có nhan sắc rực rỡ, nhưng vẻ trầm tĩnh của cô lại rất cuốn hút.
Hạ Nhiên chưa từng thấy ai có làn da trắng nõn như vậy, từ khuôn mặt đến cần cổ, cứ như chỉ cần chạm nhẹ là có thể cảm nhận được sự mềm mại.
Anh khẽ bật cười: "Gan cũng lớn ghê, ngủ ngon lành thế này cơ mà."
Giản Tịch chỉ chợp mắt chưa đến mười phút đã tỉnh dậy. Cô mở mắt đột ngột, vừa vặn trông thấy Hạ Nhiên đang cúi đầu châm thuốc.
Đốm lửa đỏ nhá lên giữa đầu ngón tay anh. Hạ Nhiên liếc nhìn cô: "Tỉnh rồi à?"
"Xin lỗi nhé." Giản Tịch vội ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút mơ màng.
"Định là năm phút nữa sẽ gọi cô dậy, buổi tối lạnh lắm, ngủ lâu dễ cảm lạnh." Hạ Nhiên đứng dậy, cắn điếu thuốc rồi đưa chìa khóa xe ra trước mặt cô: "Về sớm đi."
Giản Tịch đứng lên khỏi ghế, lúc này mới phát hiện chân mình đã tê cứng, chưa kịp đứng vững đã lảo đảo suýt ngã.
Hạ Nhiên nhanh tay đỡ lấy cô, lòng bàn tay thô ráp áp vào cổ tay cô, làn da mịn màng khiến tay anh khẽ run lên.
Anh nói: "Chân đứng không vững thế này, bác sĩ à, cô cần bổ sung canxi rồi đấy."
Giản Tịch cười khúc khích khi bước lên xe: "Kèm theo món canh xương hầm nữa đúng không?"
"Được rồi, mau về đi." Hạ Nhiên cầm điếu thuốc vẫy tay với cô, "Đi đường cẩn thận, đừng có vượt đèn đỏ nữa đấy."