Cuối hành lang, cửa phòng mổ lạnh lẽo, tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn huỳnh quang trắng toát chiếu sáng phía trước.
Hạ Nhiên dõi theo bóng lưng Giản Tịch, trong mắt anh, cô như một vầng trăng thanh khiết, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, thấp thoáng sáng lên trong lòng anh.
Ca phẫu thuật kéo dài gần ba tiếng đồng hồ.
Đúng như dự đoán của Giản Tịch, cú va chạm mạnh đã khiến nhau thai bị bong ra, dẫn đến vùng chảy máu mở rộng, khoang tử ©υиɠ bị chèn ép. Nếu chậm thêm chút nữa thì thai nhi có nguy cơ bị ngạt thở.
Sau khi mẹ tròn con vuông, Giản Tịch mới bảo y tá đi thông báo cho người nhà.
Mọi việc xong xuôi, Giản Tịch mệt mỏi bước ra khỏi phòng phẫu thuật thì thấy Hạ Nhiên đang ngồi trên ghế ở hành lang.
Cô ngạc nhiên: "Anh vẫn chưa về à?"
Hạ Nhiên đứng dậy: "Lão Triệu với mọi người vào phòng bệnh cả rồi, vui mừng quá nên quên mất phải cảm ơn cô." Anh ngừng lại một chút rồi nhìn cô, "Cảm ơn nhé."
Giản Tịch khẽ cười, dù không giấu được vẻ mệt mỏi: "Anh đợi tôi chỉ để nói lời cảm ơn thôi à? Không sao đâu, đó là công việc của tôi mà."
"Với cả xe của cô lại bị bẩn nữa rồi." Anh nói thêm: "Hay là để tôi giúp cô rửa xe nhé." Nói rồi còn chốt thêm một câu: "Tôi sẽ tự xắn tay áo làm luôn."
Vốn định từ chối, nhưng câu cuối cùng của anh làm cô bật cười, Giản Tịch nói: "Vậy thì được thôi."
Bên trong xe vẫn còn nồng mùi máu, Giản Tịch mở cửa sổ cho bớt mùi rồi mới ngồi vào.
Họ lại quay về tiệm của lão Triệu, Hạ Nhiên nói: "Cô đợi tôi chút nhé."
Giản Tịch khẽ "ừm" rồi nhìn theo bóng lưng anh hòa vào màn đêm.
Chẳng bao lâu sau, Hạ Nhiên quay lại, tay cầm thêm một hộp cơm.
"Trong phòng phẫu thuật chắc cô chưa kịp ăn gì, muộn thế này rồi, ăn tạm nhé. Bà tôi nấu rượu nếp trôi nước đấy."
Giản Tịch bật cười: "Ngại quá, nhờ anh rửa xe mà còn được ăn nữa. Xem ra tôi lời to rồi."
Hạ Nhiên cũng cười: "Lời thôi, đáng mà."
Cô đúng là đang đói thật, ngồi trên chiếc ghế nhỏ mà ăn ngon lành. "Anh không ăn à?" cô hỏi.
Hạ Nhiên bật máy bơm nước, cầm vòi xịt rửa xe: "Nhà còn đồ ăn, tôi về rồi ăn sau."
Anh xỏ ủng rồi bắt đầu cọ xe: "Cô bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hai mươi sáu."
"Trẻ thế mà đã làm bác sĩ rồi à?" Hạ Nhiên ngừng tay.
"Tôi học sớm, còn nhảy lớp nữa." Giản Tịch vừa nhai viên bánh trôi vừa nói, hai má phồng lên: "Từ tiểu học đến thạc sĩ, tôi đều là đứa nhỏ tuổi nhất lớp."
Hạ Nhiên cười nhẹ: "Nhỏ tuổi dễ bị bắt nạt đấy."