Chương 15

Giản Tịch nhìn máu chảy ra từ giữa hai chân sản phụ ngày càng nhiều, sắc đỏ đậm đặc khiến cô lạnh cả người. Đây là dấu hiệu của tình trạng nhau thai bong non.

"Không kịp rồi! Mọi người khiêng đầu và chân của chị ấy lên, cố giữ tư thế nằm thẳng, lên xe tôi ngay!"

Lão Triệu và Hạ Nhiên không dám chần chừ, làm theo lời cô ngay lập tức. Giản Tịch nhanh chóng lùi xe, quay vô lăng rồi lao đi vun vυ"t.

Khi cô vừa vượt qua đèn đỏ thứ hai, Hạ Nhiên không nhịn được nữa mà lên tiếng:

"Ê ê, cô vừa vượt đèn đỏ lần thứ hai đấy!"

Giản Tịch chẳng giảm tốc độ:

"Vậy à? Nhìn đi, sắp đến cái thứ ba rồi đấy."

Hạ Nhiên: "..."

Lúc này, vợ lão Triệu đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, quần sáng màu giờ đã thấm đỏ một nửa.

Giản Tịch tranh thủ đưa tay bấm gọi khoa sản:

"Thưa trưởng khoa, tôi đang đưa một sản phụ đến, tình trạng khẩn cấp."

Cuộc gọi kịp thời đã giúp xe cứu thương và cáng bệnh nhân đợi sẵn trước cửa Bệnh viện Đa khoa Thành phố. Vợ lão Triệu lập tức được đẩy vào phòng mổ.

"Em gái, em gái ơi! Vợ anh có sao không?" Lão Triệu gần như phát khóc, giữ chặt lấy cánh tay Giản Tịch không buông.

Giản Tịch mím môi, nói thẳng:

"Chị ấy mất máu quá nhiều, nếu tình trạng chảy máu không cầm được thì..."

Sắc mặt lão Triệu tái nhợt.

Là người đã quen với sinh tử, Giản Tịch vẫn giữ giọng bình tĩnh mà giải thích rủi ro trong ca phẫu thuật:

"Nếu như tình huống nguy cấp phải lựa chọn giữa người lớn và đứa bé thì..."

"Giữ mẹ nó! Bằng mọi giá phải cứu vợ tôi!" Lão Triệu kiên quyết, giọng nói chắc nịch nhưng trong mắt đã rơm rớm nước.

Giản Tịch khựng lại một chút rồi gật đầu:

"Tôi sẽ cố gắng hết sức."

Cô vừa định bước đi thì bị lão Triệu kéo lại, vội vã dúi vào tay cô một chiếc phong bì đỏ:

"Em gái, anh biết em quen bác sĩ trong này, anh xin nhờ em nói giúp với họ, cứu vợ anh với. Không đủ thì anh về lấy thêm tiền ngay!"

Giản Tịch vội từ chối, nhưng lão Triệu cứ nhất quyết dúi phong bì vào tay cô, lực kéo mạnh đến mức khiến cổ tay cô nhói đau.

"Anh Triệu, anh bình tĩnh lại đi!" Hạ Nhiên thấy vậy liền chạy tới kéo lão Triệu ra. "Đừng làm đau người ta nữa."

Nhân cơ hội, Giản Tịch rút tay về, xoa cổ tay đang đau nhức rồi nói với Hạ Nhiên:

"Ca mổ này tôi sẽ trực tiếp phụ trách, đừng lo, có gì tôi sẽ bảo y tá thông báo ngay."

Nói xong, cô cởϊ áσ khoác rồi ném về phía Hạ Nhiên. Lúc này, y tá đã chuẩn bị sẵn đồ phẫu thuật vô trùng đứng chờ ngoài cửa.

Giản Tịch bước nhanh, động tác thành thạo búi gọn mái tóc dài thành búi cao.