Hạ Nhiên cúi mắt xuống, ánh nhìn dừng lại ở sợi dây chuyền mảnh lấp lánh rủ vào trong cổ áo cô.
Anh thầm nghĩ, sao da cô ấy lại trắng như tuyết thế nhỉ...
“Ê ê, uống miếng nước đã nào!”
Lúc này, một người phụ nữ từ trong nhà bước ra, trên tay cầm hai cốc trà nóng.
Hạ Nhiên vội vàng đón lấy cốc nước:
“Chị dâu ơi, cẩn thận kìa.”
Người phụ nữ vừa chống lưng vừa cười:
“Không sao đâu, không sao đâu.”
Ánh mắt của Giản Tịch dừng lại ở bụng bầu nhô cao của cô ấy, liền thuận miệng hỏi:
“Sắp sinh chưa ạ?”
Lão Triệu, đang lau xe bên cạnh, lên tiếng:
“Còn lâu mà, tháng sau mới đến ngày dự sinh, còn sớm lắm. Bà nó ơi, mau ngồi nghỉ đi.”
Giản Tịch nhìn thêm một chút, ánh mắt dừng lại ở vị trí bụng dưới. Nhận ra nhau thai đã bắt đầu tụt thấp, cô nhắc thêm một câu:
“Chị nên cẩn thận hơn một chút.”
Cô vợ của Lão Triệu chỉ coi đó là câu khách sáo, cười nhẹ rồi chỉ về phía chiếc ghế:
“Ngồi nghỉ chút đi.” Sau đó, chị ấy vào trong nhà.
Hạ Nhiên gạt tàn thuốc, hỏi:
“Công việc của cô bận lắm à?”
“Bận chứ, bận muốn chết luôn ấy.” Giản Tịch than thở.
Nghe câu trả lời có phần khoa trương của cô, Hạ Nhiên không nhịn được cười.
“Cô là y tá hả?” Anh hỏi tiếp.
Giản Tịch nghiêng đầu:
“Anh nghĩ thế à?”
“Chắc vậy.” Hạ Nhiên gật đầu. Trong ấn tượng của anh, bác sĩ thường là người có tuổi hơn.
Giản Tịch vừa định nói gì đó thì bỗng nghe một tiếng động nặng nề —
“Bốp!”
Ngay sau đó là tiếng kêu đau đớn của người phụ nữ:
“Ôi chao ơi!”
Lão Triệu là người phản ứng đầu tiên. Anh ta vứt luôn dụng cụ rửa xe rồi lao vào trong nhà. Hạ Nhiên cũng dụi vội điếu thuốc, chạy theo ngay sau.
Bên trong căn phòng chừng mười mét vuông, dụng cụ sửa xe vương vãi khắp nơi. Vợ của Lão Triệu đang ôm bụng rêи ɾỉ, bên cạnh là hai đứa trẻ con đứng đực mặt, không biết phải làm gì.
“Tao đánh chết chúng mày giờ, dám va vào người ta hả!” Lão Triệu giơ tay định đánh.
“Thôi thôi thôi, đánh người thì được gì, lo xem vợ anh thế nào trước đi đã!” Hạ Nhiên nắm chặt cổ tay anh ta, giữ lại.
Còn chưa kịp dứt lời, Hạ Nhiên sững người.
Người phụ nữ ngã ngồi dưới đất, thở gấp, mặt mày tái mét, miệng cứ rên đau liên tục.
Và ở giữa hai chân chị ấy, thấm qua lớp quần, một vệt nước sẫm màu đang chảy ra.
“Đừng đỡ chị ấy dậy, cứ để nằm yên!”
Giản Tịch chạy tới, quỳ xuống bên cạnh người phụ nữ, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng chị ấy:
“Thai máy dữ dội rồi, mau đưa đi bệnh viện ngay!”
Lão Triệu lúc này bối rối tới mức lắp bắp:
“Bê... bệnh viện hả? Được... được... tôi đi gọi xe trước!”
Anh ta run đến mức suýt đánh rơi điện thoại xuống đất.