Ông chủ lúc này mới hiểu ra:
"Ồ, hai người quen nhau à?"
Hạ Nhiên bước lại gần, vỗ vai ông chủ:
"Lão Triệu, giúp cô ấy rửa xe nhé."
Giản Tịch lái xe vào chỗ đỗ rồi lấy túi xách và áo khoác xuống.
“Dễ tìm phết đấy.”
Vừa nói, cô vừa mặc áo khoác. Lúc luồn tay vào ống tay áo, người cô hơi nghiêng về phía trước, làm lộ rõ đường nét trước ngực.
Hạ Nhiên khẽ nhướn mày rồi quay đi hướng khác.
“Cô thật sự đến đây rửa xe à?”
“Chính anh bảo là ở đây rẻ mà.” Giản Tịch cười nói. “Bên chỗ tôi toàn đắt cắt cổ, lại còn bắt làm thẻ thành viên nữa cơ.”
Hạ Nhiên nhìn chiếc Audi A6 của cô mà mặt đầy nghi hoặc, rõ ràng là chẳng tin nổi câu cô vừa nói.
Giản Tịch vẫn cười, hỏi tiếp:
“Anh làm thêm ở đây à?”
“Đây là chỗ bạn tôi, thỉnh thoảng tôi qua giúp thôi.”
“Thế có được trả công không?” Giản Tịch hỏi đùa.
Đúng lúc đó, ông chủ tiệm – Lão Triệu – cất tiếng từ phía sau:
“Trả tiền thì mất tình cảm, một xu cũng không cho đâu.”
Hạ Nhiên vặc lại:
“Tôi với ông thì có cái quái gì mà tình cảm.”
Nghe thế, Giản Tịch bật cười, mắt cong cong như trăng khuyết.
“À đúng rồi,” cô sực nhớ ra, “Anh còn để đồ ở chỗ tôi.”
Hạ Nhiên ngớ người:
“Đồ gì cơ?”
Giản Tịch bước qua mặt đất ướt nhẹp, mở xe lấy chiếc búa sắt ra:
“Trả lại anh nè.”
Hạ Nhiên: “……”
Giản Tịch thành thật nói:
“Thật ra tới rửa xe chỉ là tiện thể thôi, mục đích chính là để trả lại cái này.”
“Cái này không cần trả đâu.” Hạ Nhiên ngán ngẩm.
“Đây là đồ nghề của anh mà.” Giản Tịch đáp.
Nghe vậy, Hạ Nhiên cười không ngớt:
“Nhà tôi còn cả đống, thiếu gì một cái.”
Giản Tịch chẳng để tâm, trực tiếp ném chiếc búa về phía anh.
“Trời đất! Định gϊếŧ người đấy à!” Hạ Nhiên vừa buột miệng chửi vừa nhanh tay chụp lấy.
Giản Tịch khoanh tay trước ngực, nhìn anh hỏi:
“Lần đầu tiên tôi thấy kiểu đòi nợ trực tiếp như này đấy. Đồ nghề của mấy người cũng xịn phết nhỉ. Anh làm việc này lâu chưa?”
“Cũng năm năm rồi, chuyên đi đòi nợ thuê.”
Giản Tịch hỏi tiếp:
“Trừ mấy trò như hất đồ bẩn ra, còn làm gì nữa không?”
“Mấy chiêu bẩn mà cô nghĩ ra được thì bọn tôi đều làm qua cả rồi.” Hạ Nhiên thản nhiên nói, rút bao thuốc ra, lấy một điếu ngậm lên môi rồi nhìn sang cô.
“Sợ rồi à?”
Giản Tịch liếc xéo anh:
“Làm gì có, tôi có nợ nần gì ai đâu.”
Hạ Nhiên cắn điếu thuốc cười:
“Cứ giữ nguyên thế đi, làm công dân gương mẫu nhé.”
Giản Tịch mặc chiếc áo khoác dáng dài màu be ôm sát người, bên trong là áo len cashmere màu xám nhạt, vừa đủ để lộ xương quai xanh thanh thoát, nhẹ nhàng mà không phô trương.